XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2907 lượt.

o gia gia?”
Nhạc Nhạc cố gắng giải thích: “Là Mao gia gia có thể dùng để mua thức ăn, rồi mua đồ chơi đó”
Tần Nghị Hằng chợt nhận ra thứ Nhạc Nhạc nói là tiền, nhưng thằng nhóc muốn làm gì đây?
“Trong túi của chú”
Nhạc Nhạc vội lật người thò tay vào túi quần của Tần Nghị Hằng, kết quả quả nhiên lấy được một tờ tiền màu đỏ. Thằng nhóc vo tròn tờ tiền ném qua cửa sổ. Căn gác xếp này khá cao, không gian lại chật chội, bình thường không có người chú ý tới nơi này, cho dù có lớn tiếng kêu cứu cũng sẽ không có ai nghe thấy, đây cũng là nguyên nhân Tô Mộc Tình chọn nơi này.
“Con ném đi làm gì?” Tần Nghị Hằng khó hiểu hỏi.
Nhạc Nhạc giải thích: “Chú tiểu Phong nói với Nhạc Nhạc, trên thế giới này không ai là không thích Mao gia gia cả, Nhạc Nhạc ném tiền xuống dưới nhất định sẽ có người nhặt được và cứu chúng ta” Cậu đắc ý, Nhạc Nhạc quả nhiên rất thông minh.
“Chú ơi, dưới đó có người nhặt được kìa!”
Tần Nghị Hằng giật mình, như vậy là bọn họ có thể được cứu, đúng không?
Nhưng Nhạc Nhạc khá nhỏ con, dù đứng trên băng ghế cũng khó vươn đầu lên được, ngẫu nhiên có người bên dưới ngẩng đầu nhìn, rồi lại cúi đầu bước đi.
“Này! Nhạc Nhạc ở đây nè! Mau nhìn nha!” Thằng nhóc cố gắng nhảy bậc lên muốn để ai đó có thể nhìn thấy mình, nó gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, vội vo tròn tờ tiền khác ném xuống.
Cuối cùng cũng có người thấy lạ, ngẩng đầu cẩn thận nhìn.
Ngay lúc Nhạc Nhạc hưng phấn nhảy dựng lên, một bàn tay bịt kín miệng cậu, kéo cậu từ trên ban công xuống.
Tô Mộc Tình lạnh lùng nói: “Mẹ không phải đã bảo con không được chơi những trò mạo hiểm hay sao? Nếu không, mẹ sẽ đánh đòn con cho xem” Thanh âm trầm thấp đến dọa người.
Ánh mắt kia thật đáng sợ, đáng sợ tới mức Nhạc Nhạc không dám lên tiếng. Từ lúc sinh ra đến giờ chưa từng có ai đối xử với cậu như vậy, cho nên nó hoàn toàn bị hù sợ.
Tần Nghị Hằng lập tức nói: “Tô Mộc Tình, cô đừng đánh Nhạc Nhạc, nó chỉ là một đứa nhỏ. Nếu cô dám động đến nó, tôi sẽ liều mạng với cô!”
Tô Mộc Tình không thể tin nhìn người đàn ông cô ta yêu nhất trên đời, nước mắt chảy ra: “Nghị Hằng, anh vì đứa bé này… mà liều mạng với em? Tại sao… tại sao?”
Tần Nghị Hằng gắng gượng bò xuống giường, đem Nhạc Nhạc kéo vào trong lòng ngực của mình, nói: “Tô Mộc Tình, tôi với cô đã kết thúc từ hai năm trước rồi, cô… buông tay đi”
“Buông tay? Anh thế mà bảo em buông tay sao? Em vì anh trả giá mọi thứ, tại sao anh có thể bảo em buông tay?” Tô Mộc Tình điên cuồng hét ầm lên, tiếng thét chói tai kia khiến Nhạc Nhạc sợ đến mức rúc sâu vào trong lòng Tần Nghị Hằng.
Cô ta lao đến trước mặt Tần Nghị Hằng, trên mặt toàn là nước mắt “Anh nhìn khuôn mặt của em đi, em bây giờ giống chị ta như đúc. Nghị Hằng, xin anh hãy nhìn đi, em lúc này rất giống với chị ta… Tại sao anh còn không yêu em? Tại sao?”
Tần Nghị Hằng đã muốn phát điên vì cô ta rồi “Mộc Tình, trước kia là anh sai, cho nên em bị anh kéo theo vào sai lầm đó. Chúng ta cùng nhau làm Mộc Vũ tổn thương, em quay đầu lại đi, đừng tạo thêm tội lỗi nữa…”
“Quay đầu lại?” Tô Mộc Tình chậm rãi đứng lên, cười, nước mắt trên mặt cô ta nhanh chóng biến mất, vẫn chỉ cười “Nghị Hằng, em đã đến bước này, không còn đường quay đầu nữa rồi”
Tô Mộc Tình chậm rãi lấy ra chiếc khăn tẩm thuốc mê, chậm rãi đi đến.
Tần Nghị Hằng quát: “Cô định làm gì?”
Tô Mộc Tình cầm khăn tay, mạnh bóp lên mũi Tần Nghị Hằng, sau đó là Nhạc Nhạc.
Cô ta chảy nước mắt, nhưng trong ánh mắt lại chan chứa nụ cười điên cuồng “Anh đã không yêu em, như vậy… chúng ta liền cùng nhau đi chết đi! Dù sao anh cũng không sống được bao lâu nữa, không bằng, chúng ta cùng đi chết đi!”
____________________________
Lúc đó, Tô Mộc Vũ mê man, hung hăng run rẩy một chút rồi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.
“Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc!”
Cô vừa mơ thấy Nhạc Nhạc xảy ra chuyện, nó khóc, vươn tay về phía cô cầu cứu, cho dù cô có chạy đến như thế nào đi nữa cũng như bị ngăn cách bởi một tầng ngoại lực, cho dù người cô đầy máu cũng không thể chạy đến gần nó.
Phong Kính cũng một đêm không ngủ, đôi mắt đã tràn ngập tơ máu, vội ôm lấy Tô Mộc Vũ nói: “Mộc Vũ, em chỉ nằm mơ thôi, Nhạc Nhạc không có chuyện gì. Anh xin thề, Nhạc Nhạc sẽ không có chuyện gì, nhất định sẽ không có chuyện gì!”
Tô Mộc Vũ hoàn toàn lúng túng: “Không! Phong Kính, em sợ, em cảm thấy Nhạc Nhạc đang gặp nguy hiểm, nó đang gặp nguy hiểm, nó đang gọi em mà em không thể cứu được nó, thậm chí nó đang ở nơi nào em cũng không biết. Em sợ, Phong Kính, em rất sợ…”
Cho dù bên ngoài có cố gắng kiên cường bao nhiêu cũng vô ích, cô cũng chỉ là một người làm mẹ, Nhạc Nhạc chính là sinh mệnh của cô, nếu sinh mệnh không còn thì cô sống bằng cách nào đây?
Phong Kính khẽ quát một tiếng: “Mộc Vũ, em phải bình tĩnh! Nhạc Nhạc còn đang chờ em đó!”
Tô Mộc Vũ bị tiếng vừa quát này đánh tỉnh, cô lau nước mắt trên mặt, đúng vậy, Nhạc Nhạc đang đợi cô, cô là một người mẹ mạnh mẽ, không ai có thể tổn thương con trai của cô.
Cừu Văn biểu tình nghiêm túc chạy đ