Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2911 lượt.
ãi chính mình sẽ để lộ tiếng nức nở khiến Nhạc Nhạc hoảng sợ. “Nhạc Nhạc đừng sợ, ma ma ở đây, Nhạc Nhạc không sợ, được không?”
Nhạc Nhạc nhu thuận gật đầu: “Nhạc Nhạc không sợ, có ba ba với ma ma ở đây, một chút Nhạc Nhạc cũng không sợ, Nhạc Nhạc là nam tử hán!”
Một màn như vậy, cho dù lòng dạ sắt đá như Cừu Văn cũng không nhịn được chua xót.
Tô Mộc Tình cười lạnh, nói: “Thật đúng là “mẫu tử tình thâm” nha. Chị, cô muốn cứu con trai cô đúng không? Được, tôi cho cô một cơ hội”
“Nói đi!” Tô Mộc Vũ không chút nghĩ ngợi, nói.
Tô Mộc Tình cười to như đang xem một vở hài kịch “Muốn tôi tha cho cái mạng nhỏ của thằng nhóc này cũng không phải là không thể, nhưng mà…”
Họng súng của cô ta đổi hướng về phía Tô Mộc Vũ, nói tiếp: “Tôi muốn cô ngay trước mặt tôi… moi trái tim ra, tôi liền thả con trai cô ra!”
“Mộc Vũ, đừng nghe lời cô ta!” Sắc mặt Phong Kính lập tức tái nhợt, nắm chặt lấy tay Tô Mộc Vũ.
Tô Mộc Vũ gắt gao cắn môi dưới, nhìn đứa nhỏ nhu thuận đáng yêu của mình.
Tô Mộc Tình vô cùng sảng khoái quan sát màn tình cảm gia đình ấm áp này, cười lạnh nói: “Như thế nào? Cô không phải là một người mẹ sao? Không phải mới vừa tỏ ra rất yêu thương con trai mình sao? Bây giờ lại không muốn à? Tôi cho cô ba giây, sau đó tôi sẽ giết chết thằng nhóc này ngay trước mặt cô!”
“Ba…!!!”Phong Kính vẫn gắt gao nắm lấy tay Tô Mộc Vũ, rống: “Tô Mộc Tình cô cần một người chết phải không? Được, để tôi!”
Tô Mộc Tình liếc mắt nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng, cũng không có để ý, tiếp tục đếm: “Hai…!!!”
“Một!!!”
Tô Mộc Vũ lớn tiếng nói: “Được rồi, tôi làm. Nhưng cô phải bảo đảm sẽ thả Nhạc Nhạc ra!”
Tô Mộc Tình cười rộ lên, cười đến đắc ý “Chị à, cô thật đúng là đơn giản nha, bây giờ còn đến phiên cô ra điều kiện sao? Được, dựa vào tình cảm chị em chúng ta bao nhiêu năm qua, tôi đáp ứng cô, chỉ cần cô chết, tôi lập tức thả con trai cô ra!”
“Mộc Vũ, đừng!” Phong Kính gắt gao giữ chặt tay cô, đôi mắt đầy tơ máu nhưng vẫn không muốn cô làm chuyện điên rồ. Tô Mộc Tình này đã điên rồi, cô ta sẽ không giữ lời hứa!
Trong mắt Tô Mộc Vũ tràn đầy nước mắt, cô vốn biết nếu cô chết, Tô Mộc Tình nhất định cũng không thả Nhạc Nhạc ra, nhưng cô là một người làm mẹ, một người mẹ yêu thương con của mình, cho dù chỉ một cơ hội mỏng manh cô cũng muốn thử.
Phong Kính, thật xin lỗi, để em làm một chuyện ngu ngốc này nữa thôi.
Cô mạnh mẽ cầm lấy một khẩu súng trên tay vệ sĩ, nhắm ngay trái tim của mình. Nháy mắt, thời gian dường như đều dừng lại vào thời khắc này.
Trong mắt Phong Kính cũng đầy nước mắt trong khi Tô Mộc Tình lại đầy đắc ý, Tần Nghị Hằng cũng gấp gáp như mọi người, tiếng khóc của Nhạc Nhạc vây quanh cô, từng đợt từng đợt như dệt thành một cái lưới lớn.
Phong Kính, thật xin lỗi. Nhạc Nhạc, ma ma sẽ cứu con…
Ngón tay trắng nõn tô đậm thêm bởi thanh súng màu đen lại chói mắt như vậy.
Bầu trời chiều xinh đẹp như chiếc áo cưới chùm lấy cả người cô, xinh đẹp như vậy, lại bi thương như vậy.Nước mắt như trân châu rơi dần xuống đáy biển.
Mắt Phong Kính đỏ ngầu, không ngừng lắc đầu “Tô Mộc Vũ, nếu em dám làm như vậy, anh thề vĩnh viễn cũng không tha thứ cho em!” Hắn rút súng, đồng thời cũng chĩa vào lồng ngực mình
“Em bắn đi, anh cho em biết, em dám bắn thì viên đạn này đồng thời cũng bắn thủng trái tim của anh!”
Nước mắt cứ chảy xuống, Tô Mộc Vũ cắn chặt môi, cô còn rất nhiều điều muốn nói.
Muốn nói: Phong Kính, anh đừng như vậy, Nhạc Nhạc còn phải đợi anh cứu, đợi anh nuôi nó lớn lên.
Muốn nói: Em cũng không tốt như vậy, trên đời này còn có rất nhiều cô gái tốt đẹp, họ có thể mang cho anh hạnh phúc…
Cô muốn nói rất nhiều rất nhiều, lại một chữ cũng nói không ra, giống như cuống họng đã bị chặn lại, chỉ có nước mắt là không ngừng rơi.
Ngay khoảnh khắc cô muốn bóp cò súng, Nhạc Nhạc hét lên: “Ma ma đừng mà! Nhạc Nhạc không cần ma ma cứu Nhạc Nhạc!”
Cậu nhóc khóc lớn, cắn mạnh một cái lên tay Tô Mộc Tình. Khẩu súng trong tay Tô Mộc Tình rơi xuống đất.
Nhạc Nhạc vội thừa cơ hội nhảy xuống, chạy về phía Tô Mộc Vũ “Ma ma! Ma ma!”
Tô Mộc Vũ vội ném súng trong tay, cũng chạy về phía cậu nhóc. Cô muốn ôm lấy nó, nhưng một giây sau, Tô Mộc Tình đã nhặt được khẩu súng, nhanh chóng chĩa vào sau lưng Nhạc Nhạc.
Nháy mắt, nhịp đập trái tim Tô Mộc Vũ như ngừng lại, cô gắt gao ôm lấy Nhạc Nhạc xoay người dùng thân thể của chính mình che chở cho Nhạc Nhạc.
Thời gian quả thật trôi chậm, trôi thật chậm.
Cô dường như có thể nghe thấy âm thanh viên đạn ma xát không khí bay đến, ngay lúc cô cho là mình sẽ bị bắn trúng, một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy cô kéo qua.
Cô liền như vậy tận mắt nhìn thấy viên đạn kia bắn thủng cánh tay Phong Kính, từng giọt mau vẩy ra, bám lên mặt chính mình.
“Phong! Phong!” Cô dùng sức bắt lấy cánh tay đầy máu tươi của Phong Kính, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Phong Kính cắn răng nhịn cơn đau, dùng bàn tay nguyên vẹn vuốt ve nước mắt trên mặt cô, nói: “Không sao, anh không sao, Mộc Vũ, ngoan nào”
Vệ sĩ dường như lập tức bắn về phía Tô Mộ