Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2912 lượt.
ến, nói: “Đại thiếu, nhận được hai tin tức. Một là có người nhìn thấy một người phụ nữ rất giống đại thiếu phu nhân ôm một đứa nhỏ xuất hiện ở khu Lão Nhai. Tin thứ hai là Tần Nghị Hằng được chẩn đoán bị u não giai đoạn cuối, chỉ còn ba tháng, mấy ngày trước hắn ta đột nhiên mất tích cho nên thuộc hạ nghĩ rằng…”
Tô Mộc Vũ lập tức truy vấn: “Nghĩ cái gì?”
“Thuộc hạ sợ rằng Tô Mộc Tình bị kích động nên mang theo tiểu thiếu gia cùng Tần Nghị Hằng…”Cừu Văn không biết nên dùng từ như thế nào.
Sắc mặt Phong Kính thâm trầm, lập tức đứng dậy nói: “Dẫn người đi, nghiêm chỉnh lục soát toàn bộ khu Lão Nhai, lục soát từng nhà một, tôi không tin không tìm thấy người!” Hắn động sát tâm, lần đầu tiên sau nhiều năm qua hắn động sát tâm. Tô Mộc Tình này, hắn nhất định sẽ bầm thây cô ta ra vạn đoạn, không bao giờ buông tha!
Sắc mặt Tô Mộc Vũ nháy mắt trắng bệch, cô gắt gao cắn chặt môi dưới, siết chặt cánh tay Phong Kính nói: “Phong, dẫn em đi tìm, em và anh cùng nhau đi tìm!”
Kết Thúc
Ra lệnh giới nghiêm thành phố S, toàn bộ trạm kiểm soát đều có người canh gác kiểm tra, tất cả mọi người không thể tưởng được người bọn họ đang tìm lại đang ở bờ sông.
Một chiếc xe chạy hết tốc lực qua cầu vượt, đến bờ sông.
Tần Nghị Hằng che chở Nhạc Nhạc nằm trên băng ghế sau, hắn biết Tô Mộc Vũ điên rồi, điên đến mức lôi kéo bọn họ chết chung với cô ta. Mạng của hắn cũng chỉ còn lại không tới ba tháng, chết cùng cô ta cũng không quan trọng, nhưng Nhạc Nhạc chỉ mới hai tuổi, một sinh mạng đáng yêu như vậy, hắn không thể nhìn nó chết được.
Tần Nghị Hằng cắn chặt răng, ôm chặt Nhạc Nhạc vào trong ngực mình, dùng một chút sức lực đụng vào cửa bên phải của chiếc xe, xe nhất thời nghiêng về bên phải.Tô Mộc Tình vội bẻ ngoặt tay lái điều khiển cho xe chạy bình thường trở lại.
Đôi mắt Phong Kính bỗng dưng nghiêm túc, lập tức hô: “Cừu Văn, cô ta ở đây! Gọi người đuổi theo cho tôi!” Một giây không ngừng lại, hắn dẫn Tô Mộc Vũ đuổi theo.
Bờ sông, rất vắng người, vùng ven sông khu này ít ai qua lại vì thế Tô Mộc Tình đã chọn nơi đây.
Cô ta đậu xe tại một nơi vắng vẻ, cẩn thận kéo Tần Nghị Hằng ra ngoài, sau đó là Nhạc Nhạc. Đưa bọn ra ra mép sông, cô ta tựa lên người Tần Nghị Hằng, trong lòng ôm Nhạc Nhạc, ba người cùng nhau nhìn về sông nước cuồn cuộn.
“Nghị Hằng, anh xem phong cảnh ở đây thật đẹp, nước thật trong. Chỉ một tiếng nữa là mặt trời lặn rồi, đến lúc đó vùng trời ở đây sẽ trãi dài một mảng màu cam ấm áp, trời và nước đều cùng một màu, nhất định sẽ đẹp lắm. Em đã muốn từ lâu rồi, khi chúng ta về già, nếu như có thể ngồi cùng một cái ghế ngắm trời chiều, sau đó cùng nhau nhắm mắt lại, có chết em cũng muốn nắm lấy tay anh cùng chết”
Trên mặt Tô Mộc Tình đều là hạnh phúc, giờ phút này giống như một cô gái đang yêu, nhưng lời nói của cô ta lại khiến lông tóc Tần Nghị Hằng dựng đứng.
Đôi mắt Tô Mộc Tình chợt nhắm lại, bỗng nhiên cười rộ lên: “Nhưng mà cũng còn kịp, chúng ta sẽ cùng nhau ở một chỗ như thế này, chúng ta có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ…”
Ba người ngồi van sông, nếu người không biết chuyện còn tưởng đây là một gia đình hạnh phúc, nhưng chỉ có người trong cuộc mời hiểu đây là một vở bi kịch đáng sợ như thế nào.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, mặt trời chậm rãi ngã về tây, hướng tới mặt sông, tới gần, gần chút nữa.
Ánh mắt Tô Mộc Tình lộ ra thần sắc chờ mong: “Nghị Hằng, mặt trời gần lặn rồi”
“Mặt trời lặn” không chỉ tượng trưng cho một loại phong cảnh, mà còn… một loại chết chóc.
Trán Tần Nghị Hằng đầy mồ hôi lạnh, toàn thân căng thẳng nhưng không biết nên làm cái gì bây giờ, làm thế nào để cứu Nhạc Nhạc.
Trong nháy mắt mặt trời dần biến mất, lòng Tần Nghị Hằng tràn đầy tuyệt vọng, nhắm mắt lại, Tô Mộc Tình bên cạnh kích động hô: “Nghị Hằng, thật đẹp, mặt trời lặn thật đẹp nha… Như vậy, chúng ta cũng nên đi thôi…”
Câu cuối cùng nói xong, khóe miệng cô ta lộ ra sự tươi cười, sau đó chậm rãi đứng lên, sửa sang lại quần áo của minh. Rồi cô ta đỡ Tần Nghị Hằng dậy, một tay ôm Nhạc Nhạc vào trong ngực, nói: “Nghị Hằng, chúng ta đi thôi…”
Ngay lúc cô ta muốn kéo Tần Nghị Hằng cùng Nhạc Nhạc nhảy xuống sông, một chiếc xe nhanh chóng phanh lại, Tô Mộc Vũ dường như không đợi xe dừng lại mà nhảy xuống, hét to:
“Tô Mộc Tình, cô dừng lại cho tôi!”
Theo tiếng hét của cô, bốn năm chiếc xe theo sát dừng lại, mười mấy vệ sĩ cùng cảnh sát tràn xuống xe vào vị trí, súng trong tay trực chỉ về hướng Tô Mộc Tình.
Cước bộ Tô Mộc Tình dừng lại, chậm rãi quay đầu lại: “Chị? Chị đến tiễn bọn tôi sao? Thật đúng là tình cảm chị em tốt nha, Nghị Hằng, anh nói phải không?”
Lời nói nhỏ nhẹ nhưng độc ác như nọc rắn quả thật khiến cả người Tần Nghị Hằng run rẩy.
Phong Kính trầm mặt, trong tròng mắt đen lộ rõ sát khí “Tô Mộc Tình, tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, thả Nhạc Nhạc ra, nếu không tôi thề sẽ xẻ thịt cô ra thành trăm mảnh!”
Tô Mộc Tình một chút cũng không sợ, ngược lại cười rộ lên: “Xẻ thịt