Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342910
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2910 lượt.
tôi thành trăm mảnh? Thế nhưng một chút tôi cũng không sợ thì làm sao bây giờ? Tôi vốn là muốn tìm cái chết, các người không biết sao? Uy hiếp tôi bằng cái này…” Tô Mộc Tình bóp chặt cổ Nhạc Nhạc.
“Đừng!” Đồng tử Tô Mộc Vũ đột ngột thu nhỏ lại, hét lớn: “Mộc Tình, chuyện chị em chúng ta thì để chúng ta cùng nhau giải quyết không tốt hơn sao?”
Tô Mộc Vũ hít sâu một hơi, chậm rãi đi gần đến, Phong Kính giữ chặt tay cô, cô đành quay lại dùng ánh mắt trấn an hắn. Mặc dù không muốn nhưng Phong Kính cũng đành thua dưới sự kiên trì của cô, phất phất tay để mọi người án binh bất động.
Tô Mộc Vũ chậm rãi nói: “Tô Mộc Tình, tại sao cô lại hận tôi như vậy? Chỉ vì chuyện đó sao?”
Tô Mộc Tình híp mắt, lông mày chau lại một chút, nói: “Cô biết rồi sao? Là mẹ nói cho cô sao?”
Tô Mộc Tũ tiếp tục tiến một bước “Đúng vậy, là mẹ nói cho tôi biết, nếu chẳng qua là bởi vì nguyên nhân này, mẹ đã có thể chấp nhận, tại sao cô còn không tỉnh ngộ?”
Đôi mắt Tô Mộc Tình đầy nghiêm túc, hét: “Lùi lại, nếu không tôi giết chết nó!” Tô Mộc Vũ không dám bước thêm một bước, đứng yêu tại chỗ.
Biểu tình trên mặt Tô Mộc Tình trở nên có chút mê man “Lúc năm tuổi, tôi vô tình biết được bí mật này, lúc đó tôi nhìn thấy mẹ dây dưa với một người đàn ông xa lạ, ông ta nhìn thấy tôi, còn bảo tôi là con gái ông ta, muốn mang tôi đi”
Tô Mộc Vũ không nghĩ tới cô ta sẽ tự nhắc đến chuyện này.
“Cô có biết ngày đó tôi vượt qua như thế nào không? Mỗi ngày tôi đều nghĩ nếu cha biết tôi không phải con gái ông ấy, nếu cha biết tôi là đứa con do mẹ tằng tịu với đàn ông khác sinh ra, tôi sẽ làm gì bây giờ? Tôi có thể bị vứt bỏ hay không?”Đôi mắt Tô Mộc Tình tràn đầy sợ hãi.
“Cô biết không? Mỗi đêm mỗi đêm tôi đều sợ hãi, sợ đến không dám ngủ, không dám làm sai bất cứ chuyện gì, tôi cố gắng lấy lòng cha mẹ, lấy lòng tất cả mọi người, mà khi đó tôi mới có mấy tuổi thôi, còn cô thì sao? Cô sống thật tốt, không cần lo lắng có bị đuổi ra khỏi nhà hay không bởi vì trong cô đang chảy dòng máu thuần túy của cha mẹ!”
Giọng điệu của cô ta càng ngày càng tàn nhẫn, nghiến răng nghiến lợi hận không thể xé nát Tô Mộc Vũ ra “Tôi ghen tị, tôi hận, tại sao những chuyện tồi tệ luôn xảy ra với tôi mà không phải là cô? Cô rõ ràng không thông minh bằng tôi, không xinh đẹp như tôi nhưng lại có thể sống vui vẻ như vậy. Tôi hận, tôi hận ông trời tại sao lại bất công như vậy, vì sao cô đều có được những thứ tốt nhất mà tôi chỉ có thể đứng tại nơi âm u, phải vẩy đuôi như chó mừng chủ với tất cả mọi người? Khi đó tôi đã thề, tôi muốn cướp đi mọi thứ của cô, cướp đi tình thương của cha mẹ, cướp đi sự chú ý từ người khác, chỉ cần là cô có tôi đều phải cướp đi, bởi vì tất cả vốn phải thuộc về tôi! Chỉ có thể thuộc về tôi!”
Tô Mộc Vũ không biết nên hình dung tâm tình của mình giờ phút này như thế nào.
Cô chưa bao giờ biết, em gái của mình từ lúc vài tuổi đã biết hận cô, cái loại hận thù này quả thật khiến người ta sợ hãi.
“Em thật ra… có thể nói với chị… Chúng ta sẽ không ghét bỏ em, bất kể như thế nào thì… em đều là em gái của chị…”
Từ lúc lớn lên, cô đã biết mình có một đứa em gái tên gọi Tô Mộc Tình, cô nên bảo vệ nó, nên cùng nó đi du học, nên cùng nó kiếm việc làm thêm.
Cô không biết, lúc cô mong muốn những việc trên thì nó đã hận cô, hận đến muốn đoạt hết mọi thứ trong tay cô mới cam lòng!
Tô Mộc Tình như là nghe thấy chuyện cười, cười ha hả: “Em gái? Nếu tôi thật sự nói cho cô biết chuyện này, cô còn có thể xem tôi là em gái sao? Tô Mộc Vũ, cô có biết tôi ghét nhất điểm gì của cô không? Tôi ghét nhất chính là bộ dạng bi thương này của cô! Giống như toàn bộ thế giới đều là người xấu, chỉ có cô mới là người tốt, toàn bộ thế giới đều phải thương hại cô!”
Trong mắt Tô Mộc Tình đã tràn ngập thù hận.
Tô Mộc Vũ há miệng muốn nói cái gì lại bị Phong Kính vỗ vai, ý bảo cô không cần phải nói gì cả, Tô Mộc Tình đã không còn nghe lọt tai bất cứ thứ gì nữa rồi. Cô ta có thói quen đem mọi oán giận phát tiết lên người kẻ khác, không ngờ rất nhiều việc đều do chính tay cô ta tạo nên.
Rất nhiều người có thói quen đem toàn bộ tội ác phủ lên trên đầu người khác để tìm kiếm giải thoát cho chính mình.
Tô Mộc Vũ không biết nên nói cái gì cho phải “Mộc Tình, chị cam đoan với em, chị sẽ nói chuyện với cha, chị sẽ giải thích, tất cả những chuyện này không phải lỗi do em, được không? Em thả Nhạc Nhạc ra đi, chị cam đoan với em sẽ không ai trách cứ em”
Cô chậm rãi đi đến từng bước.
Trong mắt Tô Mộc Tình xuất hiện một tia mê man, dường như đang nghĩ về chuyện xưa, đột nhiên nhận thấy Tô Mộc Vũ tới gần vội rút súng ra, chĩa thẳng vào đầu Nhạc Nhạc “Đừng tới đây! Tôi biết cô lại lừa tôi, tất cả các người đều đang lừa tôi!”
Trong lúc cô ta rút súng, mọi người đều ngừng thở, cứ như vậy nhìn một họng súng đáng sợ chĩa vào đầu một đứa nhỏ.
Nhạc Nhạc từ từ tỉnh lại, dụi dụi đôi mắt nhìn thấy ma ma của mình đứng phía trước, vội vươn tay ra: “Ma ma mau cứu Nhạc Nhạc với!”
Trong phút chốc, tim Tô Mộc Vũ đều vỡ nát, cô dùng sức che miệng lại, sợ h