XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342568

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2568 lượt.

h ý mãnh liệt. Nhưng cô ta đã sai mười phần.
Không nghĩ tới Tô Mộc Vũ không có rời đi mà ngược lại còn bình tĩnh đi đến. Cô cầm lấy ly rượu trên bàn tát lên mặt cô ta, cười nói:
“Này, anh ấy… là người đàn ông của tôi!”
“Này, anh ấy… là người đàn ông của tôi!”
Cô gái kia bị tạt rượu. Cô ta vuốt tóc một cái, sau đó hét lên như phát điên: “Cô làm cái gì đó hả?”
Tô Mộc Vũ mỉm cười nói: “Tôi thấy cô vẫn còn chưa hiểu chuyện nên giúp cô tỉnh táo một chút”
Phong Kính vẫn bình tĩnh ngồi đó, một tay chống cằm, khóe miệng lại nhếch lên một đường cong mờ.
Cô gái kia tức giận đến nghiến răng. Cô ta sửa sang lại đầu tóc của mình, vẫn bám víu trên người Phong Kính vừa trừng mắt Tô Mộc Vũ vừa nũng nịu nói:
“Một người đàn bà đanh đá như thế, anh có muốn không? Có lẽ em sẽ khiến cho anh rất vừa lòng đó. Đuổi cô ta đi đi, em với anh… sẽ cùng nhau có một đêm thật lãng mạn, anh thấy sao?” Bộ ngực lớn đắc ý cọ cọ lên người Phong Kính.
“Vậy sao?” Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng cười, ánh mắt đảo qua Phong Kính, nói: “Nếu Phong thiếu muốn chơi thì tôi đây cũng không để ý, tôi có thể nán lại xem chút không?”
Phong Kính khẽ quát một tiếng: “Cút ngay!”
Cô gái kia nghĩ Phong Kính bảo Tô Mộc Vũ cút liền bật người đắc ý nói: “Này, anh ấy bảo cô cút đi, có nghe hay không?” Nói xong, cô ta còm dám vòng tay ôm lấy cổ Phong Kính.
Kết quả đương nhiên là có thể tưởng tượng ra. Phong Kính bẻ quặt tay cô gái kia đẩy ra, không chút thương hương tiếc ngọc ném cô ta lăn ra một bên như một mảnh giẻ. Một bàn rượu trút xuống hết lên đầu, lên người cô ta, mái tóc đã ướt hiện tại lại càng ướt nhẹp một cách thảm hại.
“Tôi nói cô cút!” Phong Kính nhíu mày, nói một cách lạnh lùng.
Tô Mộc Vũ che miệng cười, tự nhiên khoác cánh tay Phong Kính, nói: “Đúng rồi, tôi quên nói cho cô biết, anh ấy không chỉ là người đàn ông của tôi, mà còn là chồng tôi”
Cô gái kia ngồi dưới đất nhìn bóng lưng Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ rời khỏi, tức giận đến tái mét mặt.
Cách đó không xa, Nhạc Nhạc vẫn đang làm trinh thám nheo đôi mắt nhỏ lại: dám dụ dỗ đàn ông của ma ma, hừ! Xem sự lợi hại của nó đây!
Nhạc Nhạc nắm chặt hai nắm tay nhỏ, lập tức nghĩ ra một quỷ kế liền hồi báo một tiếng cho Bí Đao. Sau khi được sự đồng ý liền nhấc chân chạy tới.
Cô gái kia bị làm cho mất mặt, chật vật đứng lên, vuốt vuốt tóc định xoay người đi.
Thằng nhóc chạy đến che miệng nở nụ cười, vội làm bộ như vô ý tông vào người cô ta. Á một tiếng, sau đó nó nhu thuận ngẩng đầu, trợn to một đôi mắt ngập nước nói: “Chào cô!”
Đôi mắt to kia nháy mắt mưu sát trái tim cô ta, cô ta kinh diễm nói: “Cháu là con cái nhà ai vậy? Thật đáng yêu!”
Nhạc Nhạc kiêu ngạo trong lòng, hừ một tiếng: Hừ! Không cần cô ta phải nói ra, nó vốn biết nó đáng yêu, dù sao cũng không phải con cái nhà cô ta!
Thế nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lại vô cùng nhu thuận khiến cho người ta yêu thích “Cô xinh đẹp ơi, cô có thể ôm con một cái không?”
Yêu cầu của một đứa trẻ đáng yêu như thế, cho dù có là người có tâm địa sắt đá cũng không nhẫn tâm từ chối. Cô gái kia dường như là gật đầu ngay lập tức, sau đó vươn tay ôm lấy Nhạc Nhạc.
Nhạc Nhạc chớp chớp mắt, bỗng nhiên hét lớn: “Cứu con với… cô này muốn tán tỉnh con nè…”
Ánh mắt mang theo quở trách của người đi đường xung quanh đều tụ lại đây: Cô ta có sở thích “luyến đồng” (1) à? Một đứa trẻ nhỏ như thế cũng không tha.
(1) Luyến đồng: Yêu trẻ con
Cô gái kia xấu hổ: “Không phải…”
Nhạc Nhạc chớp chớp mắt, nhu thuận ôm lấy cổ cô ta, giòn giã nói: “Con chỉ đùa với cô thôi mà. Cô nè, da của cô thật đẹp nha”
Cô gái kia lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lập tức vui vẻ vuốt mặt mình: “Thật sao?”. Bất kỳ một cô gái nào được khen làn da mình đẹp cũng đều vui sướng, đặc biệt là loại người như cô ta.
Nhạc Nhạc trợn to đôi mắt đen láy xinh đẹp, nói: “Một chút cũng không giống người ba mươi tuổi, nhiều lắm cũng chỉ hai mươi chín mà thôi”
Gương mặt đang mỉm cười của cô ta nháy mắt cứng đờ, chỉ thiếu miệng sùi bọt mép mà chết thôi.
Nhạc Nhạc vỗ vỗ hai bàn tay nhỏ bé, nhếch cái cằm nhỏ đắc ý quay trở về.
Nữu Nữu nhìn anh hai của mình một cách sùng bái, khen ngợi: “Anh hai, anh thật là lợi hại!”
Nhạc Nhạc đắc ý xoa mũi “Đương nhiên!”. Có nó ra tay, ai cũng phải thua.
“Đi! Chúng ta tiếp tục theo dấu mục tiêu!”
________________________
Trên đường quay về khách sạn, biểu cảm của Tô Mộc Vũ vẫn rất tự nhiên, thậm chí vẫn luôn mỉm cười, nhìn không ra một chút khác thường. Cho đến trước cửa.
“Này, kiểm tra phản ứng của em rất vui vẻ sao?” Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng ngước mắt lên nhìn Phong Kính, tuy là cười nhưng lại khiến cho người đối diện phải căng thẳng.
Phong Kính ôn nhu vuốt mặt cô, hỏi: “Em giận sao?”. Điệu bộ có chút cẩn thận, hắn biết lúc nãy mình đã hơi quá đáng.
“Em không có tức giận, nhưng em chợt nhớ Kiều Na từng nói: Đàn ông, không thể thật cưng chiều hắn, nếu không hắn sẽ cưỡi lên đầu phụ nữ. Vì thế để trừng phạt, Phong thiếu, đêm nay anh hãy…” Tô Mộc Vũ cười giảo hoạt “… ngủ một mình nhé!”
Tô Mộc Vũ