Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2567 lượt.

cười vô cùng sáng lạn, cửa nhanh chóng đóng lại ngăn cách Phong Kính bên ngoài.
Phong Kính bị nhốt ngoài cửa, trên hành lang cũng có người khác đi qua đi lại, ai cũng đoán được là vợ chồng son cãi nhau, người chồng bị nhốt ở bên ngoài, thế nên mọi người đều lén cười làm như không để ý mà lướt qua.
Phong Kính chưa từng rơi vào tình huống này này, lập tức xấu hổ đến điên lên.
Mà bên trong cánh cửa, nhìn ra ngoài từ mắt mèo trên cánh cửa, Tô Mộc Vũ mím môi cười. Tên vô lại này, mấy ngày nay dày vò cô như vậy, hôm nay cô quyết tâm nghỉ ngơi một bữa.
Tô Mộc Vũ lêu nghêu hát, cầm quần áo đi vào phòng tắm, tiếng nước rầm rì vang lên.
Ngay lúc cô còn đang đắc ý, bỗng nhiên cửa phòng tắm không biết khi nào thì bị đẩy ra. Tô Mộc Vũ vẫn chưa nhận ra điều đó, bỗng nhiên một đôi tay từ phía sau ôm lấy cô.
“A!!” Tô Mộc Vũ theo bản năng kinh hô một tiếng. Sau khi cảm nhận ra hơi thở quen thuộc, kinh hoảng mới dần biến mất “Anh vào bằng cách nào?”
Hắn không phải là bị mình nhốt ngoài cửa sao? Làm sao có thể vào đây được?
Giọng của Phong Kính truyền đến từ phía sau, mang theo ý cười: “Bà xã yêu, chẳng lẽ không có ai nói cho em biết rằng anh có thể đến chỗ bà chủ lấy chìa khóa dự phòng sao?”
Tô Mộc Vũ nghe hắn nói như thế, tức giận cùng xấu hổ đua nhau trào lên. Cô cầm cánh tay hắn cắn mạnh một cái.
Chết tiệt, lần nào cũng xem cô như đứa ngốc, hết đùa cái này đến giỡn cái kia. Cắn chết hắn!
Phong Kính không tránh, mặc cho cô cắn. Tô Mộc Vũ chỉ muốn cắn nhẹ một cái, không ngờ trên tay hắn lại lưu một dấu răng thật sâu.
Phong Kính không thèm để ý, ôm chặt Tô Mộc Vũ, khẽ hôn lên đầu ngón tay cô, nói: “Đừng giận anh nhé? Bà xã, lúc nãy… anh rất quá đáng” Bộ dạng giải thích của Phong Kính rất không lưu loát, dù sao nhiều năm như vậy, số lần hắn cúi đầu kiểm điểm quả thật có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Tô Mộc Vũ thấy hắn như thế, phù một tiếng bật cười.
Phong Kính “thẹn quá hoá giận”, ôm Tô Mộc Vũ lên đặt vào bồn tắm, bắt đầu trừng phạt.
Toàn thân Tô Mộc Vũ lõa lồ bị ném vào trong bồn tắm, quả thật trông giống như một dĩa thức ăn đặt trên bàn chờ người ta đến nhấm nháp. Cô mặt đỏ, vội nói: “Này, anh… anh mau ra ngoài!”
Nhưng đáp lời đó chỉ là tiếng nước ào ào…
Ngoài cửa, bốn cái đầu chụm lại một chỗ trên vách, cố gắng lắng nghe thanh âm từ bên trong.
Su Hào: “A? Sao không nghe thấy tiếng? Chẳng lẽ ma ma không tha thứ cho ba ba sao? Thật tốt quá!”
Cà Chua: “Ma ma giận ba ba là tốt lắm sao?”
Su Hào nghiêm mặt nói: “Đương nhiên, sau khi trở về sẽ không có người tranh giành ma ma với chúng ta!”
Bí Đao nhanh chóng chụp hai cái miệng nhỏ của hai đứa lại, nói khẽ: “Nói hay lắm, nhưng mà nói nhỏ một chút!”
Chu Hiểu Đồng lấy một chiếc máy thu âm dán lên vách cửa, khí phách nói: “Để đó cho em! Không nghe thấy kỹ thuật hiện đại sẽ cứu vớt thế giới sao?”
Lúc cô ấy dương dương đắc ý chuẩn bị vận dụng kỹ thuật hiện đại của mình để “cứu vớt thế giới” thì cũng là lúc cánh cửa bỗng nhiên mở ra. Bốn người không có sự chuẩn bị phù một tiếng ngã xấp xuống.
Bốn người đồng thời thầm nghĩ một tiếng không tốt, vừa định chuồn thì hai đôi chân đã chặn trước mặt họ.
Bốn người đồng thời ngẩng đầu, vung bốn đôi móng vuốt gãi đầu, chột dạ nói: “Hắc hắc, buổi tối tốt lành nha Phong Kính, Mộc Vũ, ba ba, ma ma…”






“Không quấy rầy hai người nữa, đừng vội, đừng vội!” Tiền Phong cười hắc hắc, một ngón tay vung lên, lập tức thấp giọng nói: “Đi thôi!”
Bốn người vội vàng đứng lên. Tiền Phong cùng Chu Hiểu Đồng chạy trốn nhanh, mà Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu chân ngắn, mới vừa chạy hai bước đã bị bàn tay to của Phong Kính chụp tới.
Hai đứa vung móng vuốt, nói: “Bí Đao, mau giúp đỡ, Đại Ma Vương đột kích, mau giúp đỡ!”
Bí Đao ngẫm nghĩ: Tự mình còn khó bảo toàn, hai đứa bảo trọng!
Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu ôm nhau, lui vào một góc, cả người phát run nhìn Đại Ma Vương: “Đừng lại đây… đừng lại đây… Dù có chết bọn con cũng không đầu hàng!”
Phong Kính định ở khách sạn một ngày nghỉ ngơi nhưng không chịu nổi hai đứa nhỏ trước đó chúng nghe những người khác nói đi câu cá trên biển cũng rất vui. Tô Mộc Vũ bảo mình không sao, ngủ một giấc rồi sẽ khỏe, để bọn họ tự đi chơi
Uống thuốc, tỉnh. Tô Mộc Vũ cảm thấy khỏe lên nhiều, cổ họng hơi khô nên cô đi rót một ly nước.
Phía xa xa bãi biển, nước biển vỗ vào bờ cát rồi lại rút đi.
Tô Mộc Vũ hít một hơi, đặt ly thủy tinh lên bàn kính. Ánh mắt chăm chú dõi theo ngoài bãi biển, đúng là không có nước biển, đáy biển khô cạn lộ ra san hô đủ màu sắc. Gần một km bãi biển dưới ánh mặt trời chỉ toàn cát biển và san hô.
Trên bờ cát, mọi người đang nhìn ra phía xa xa, không ít du khách đứng nguyên tại chỗ, mờ mịt khó hiểu. Chiếc bàn đột nhiên rung rinh, ly nước lay động rơi xuống đất vỡ tan. Trong phòng ăn, mọi người đi đến bên cửa sổ sát đất nghi hoặc nhìn về phía xa. Ánh mắt ai nấy kinh hoảng, đã xảy ra chuyện gì?
Chợt, một cơn sóng cao gần ba mươi mét đổ ập vào bờ biển như mu