80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2562 lượt.

ốn “hủy thiên diệt địa”.
Trên bờ biển, khắp nơi đều là tiếng thét chói tai kinh hoảng của du khách. Vô số người điên cuồng chạy về phía cao “Sóng thần! A!!!”
Sóng thần! Sóng thần! Sóng thần!
Trái tim Tô Mộc Vũ đập liên hồi, ngón tay run lên, cả bàn tay run rẩy, trong đầu trống rỗng. Cô chạy ra ngoài theo bản năng.
Cả khách sạn náo loạn, nơi nào cũng đều là người sợ hãi chạy trốn, tiếng kêu gào, thét thất thanh. Bà chủ khách sạn chặn Tô Mộc Vũ ngoài cửa, hét lên: “Mau chạy lên lầu! Đi ra ngoài không an toàn!”. Cho dù là bà chủ cũng kinh hoảng, cơn sóng thần lớn như vậy bà chưa từng thấy suốt cả vài thập niên nay.
Nhưng giờ phút này Tô Mộc Vũ cái gì cũng không nghe lọt tai. Cô chỉ biết, chồng cùng các con mình đang ở bên ngoài, sinh mạng họ đang căng như dây đàn.
“Chồng con em đang ở ngoài đó!” Tô Mộc Vũ dùng sức đẩy bà chủ ra, điên cuồng chạy đi.
Biển khơi như mãnh thú bị chọc giận, điên cuồng gào thét, vụn gỗ bay tán loạn, hơi nước như cơn lốc bổ nhào đến. Tô Mộc Vũ nhìn sóng biển trước mặt, cô chỉ biết thở hốc vì kinh ngạc.
Một cơn sóng mang theo phẫn nộ đánh ập vào đầu cô. Tô Mộc Vũ quay cuồng trong nước biển như một con thuyền nhỏ chông chênh giữa đại dương bao la.
Một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo cô, giữ cô thật chặt, cánh tay còn lại ôm lấy thân cây.
Trong tiếng nổ, sóng thần đánh tung từng cánh cửa sổ khách sạn, xung quanh đều là thủy tinh bay tứ tung, bốn phía tối đen một mảnh, nước biển điên cuồng tràn vào, khách sạn như một mô hình giấy bị ném đi.

Sóng biển úp vào nhanh mà rút đi cũng nhanh, khắp nơi đều là những mảnh vụn của vữa, gạch, gỗ, thủy tinh,… Những vật dụng trong nhà chìm chìm nổi nổi trên mặt nước. Bờ cát vốn dĩ an bình xinh đẹp, trong phút chốc đều tràn ngập tiếng khóc kêu la.
Tô Mộc Vũ nuốt một ngụm nước biển, thở hồng hộc quay đầu nhìn Phong Kính đang chật vật ôm thân cây, hỏi: “Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu đâu?”
Nhạc Nhạc rúc vào trong lòng Phong Kính, run rẩy sợ hãi kêu: “Ma ma, con ở đây…”
Tô Mộc Vũ lập tức quay đầu: “Nữu Nữu đâu?”
Cách đó không xa, Tiền Phong ôm Chu Hiểu Đồng trong ngực. Hai người cũng chật vật ôm một thân cây. Chu Hiểu Đồng ôm ngực ho khan “Không sao, em mới ôm con bé…”
Buông Nữu Nữu trong lòng ra, nhưng đứa bé kia mới vừa xoay người lập tức khiến mọi người kinh hoảng. Đứa nhỏ này có thân hình tương tự như Nữu Nữu, nhưng rõ ràng không phải Nữu Nữu!
Đứa bé kia sợ hãi khóc thét, trên bờ có một cô gái hoảng hốt nhào đến ôm lấy đứa bé.
Tô Mộc Vũ tái nhợt “Nữu Nữu… Nữu Nữu của em đâu?” Cô điên cuồng chạy đi, hô lớn “Nữu Nữu! Nữu Nữu! Con đang ở đâu? Ma ma ở đây nè!”
Cô không dám tưởng tượng, Nữu Nữu chỉ mới ba tuổi, làm sao con bé có thể chống chọi được cơn sóng dữ đó?
Phong Kính giữ lấy Tô Mộc Vũ, hét: “Mộc Vũ! Em đừng xúc động, để anh đi tìm con bé!”
Một đợt sóng biển vừa rút, không ai biết có còn đợt nào khác hay không.
“Em đi với anh!” Tô Mộc Vũ kiên trì nói.
Phong Kính cầm tay cô đưa qua cho Tiền Phong, nói: “Tiền Phong, cậu đưa mọi người đến chỗ an toàn trước, mình đi tìm Nữu Nữu! Mau chạy đến chỗ cao đi!” Phong Kính xoay người nhảy lên một chiếc ca nô chạy ra biển lớn.
Tô Mộc Vũ khóc nức nở bị Tiền Phong kéo tay.
Cơn sóng biển thứ hai tiến vào sau nửa tiếng, độ cao so với đợt trước thấp hơn một chút. Tất cả mọi người trên đảo đều tập trung lên một ngọn núi thấp nhìn về phía xa, hoặc khóc, hoặc tự băng bó vết thương.
Tô Mộc Vũ nắm chặt bàn tay nhìn về phía biển. Trong nửa tiếng, bọn họ đều tìm khắp nơi trên hòn đảo nhỏ này. Con nít vốn không nhiều nhưng không hề thấy bóng dáng Nữu Nữu.
Tô Mộc Vũ sắp phát điên rồi.
Nữu Nữu, con đang ở đâu?
Gặp Lại Nữu Nữu
Lúc Phong Kính trở lại, cả người chật vật không chịu nổi, trên mặt không che dấu được vẻ mỏi mệt. Hắn tìm kiếm bốn tiếng liên tục, ca nô cũng đã hết xăng.
Tô Mộc Vũ run rẩy chạy tới nắm tay hắn, hỏi: “… Nữu Nữu đâu?”
Phong Kính ôm chặt lấy Tô Mộc Vũ ngăn cho cô không khống chế được chính mình “Anh xin lỗi… Anh không tìm được con bé…”
Tô Mộc Vũ chấn động, xụi lơ. Cô liều mạng đẩy Phong Kính ra, giọng khản đặc hét lớn: “Anh buông em ra, em tự mình đi tìm! Nữu Nữu đang kêu em, em nghe thấy tiếng con bé! Anh mau buông em ra!”
Cô cắn vai Phong Kính, hắn nhịn đau, dấu răng cắm sâu vào da thịt hắn, máu rướm ra.
Tiền Phong cùng Chu Hiểu Đồng giữ chặt Tô Mộc Vũ, khuyên can: “Mộc Vũ, chị bình tĩnh! Nữu Nữu cũng là con gái của Phong Kính, anh ấy nhất định sẽ không buông tay, chị phải tin tưởng anh ấy!”
Tô Mộc Vũ loạng choạng, lúc này mới nhả bả vai Phong Kính ra. Nhìn thấy vết thương của hắn đầy máu, nước mắt cô tự động rơi xuống, cả người đều run rẩy: “Em xin lỗi, em…”
Cô không phải không biết Phong Kính rất mệt mỏi, chỉ là lòng cô rất đau. Nữu Nữu là một miếng thịt trên người cô, làm sao cô có thể không đau cho được?
Phong Kính hiểu rõ tâm tình của cô bây giờ, cũng tương tự như tâm tình giờ phút này của hắn “Mộc Vũ, em đừng như vậy. Anh có gặp một chiếc du thuyền, trên thuyền người ta có nói đã từng gặp m