Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2536 lượt.
t mờ không thấy rõ bóng người, ngay cả khí lực giơ tay lên cũng không có.
Cô làm sao lại có thể sống…
Tô Mộc Vũ không hề vui mừng, chỉ thản nhiên, thậm chí có một chút thất vọng giống như có bất kỳ thứ gì cũng không khiến cô xúc động. Đột nhiên, cô cảm thấy tay mình như đang nắm thứ gì đó.
Cô cố gắng cúi đầu muốn xem nhưng toàn thân như không phải là của chính mình, không còn chút khí lực.
Một vị y tá nhận ra ý muốn của cô, giúp cô lấy vật đó “Cô muốn nhìn thứ này sao?”
Trong tay y tá là một sợi dây chuyền bạch kim tinh tế, bên dưới dây chuyền mơ hồ nhìn thấy mười hai viên kim cương lấp lánh dưới ánh mặt trời toả ra ánh sáng loá mắt.
Trái tim cô khẽ run lên, một dòng nước ấm theo ánh sáng kia dung nhập vào thân thể cô, giống như… cả người ngay lập tức sống lại…
Không Được Yêu Tôi
Tô Mộc Vũ tỉnh lại,lo lắng trong lòng mọi người đều buông xuống nhưng cơ thể cô vẫn rất yếu ớt, vừa tỉnh lại đã tiếp tục mê man, giống như một bào thai trong bụng mẹ, mỗi ngày phải dùng mười mấy tiếng đồng hồ ngủ để bổ sung lượng máu đã mất cùng năng lượng.
Phong Kính mỗi ngày đều đến thăm cô, nhìn cô từ phòng hồi sức tích cực được chuyển sang phòng bệnh bình thường, cơ thể dần dần khôi phục, mặc kệ bác sĩ cùng cảnh vệ cầu xin hắn đi nghỉ ngơi lặp đi lặp lại nhiều lần.
Tô Mộc Vũ là phụ nữ, có nhiều thứ không tiện, cho nên có một y tá chuyên nghiệp chăm sóc cho cô.
Tô Mộc Vũ khi tỉnh lại nhìn thấy Phong Kính ở bên người mình, không phải không kinh ngạc.
Vào một lúc lâu nhưng chưa bước qua cửa chính, Phong Kính thản nhiên liếc nhìn Phong Triệu đang tập trung nghe cấp dưới báo cáo tình hình chính trị, hắn đóng mạnh cửa lại một tiếng.
Phong Triệu trừng mắt nhìn hắn, phất phất tay bảo cấp dưới lui ra.
Châm lửa cho điều thuốc, Phong Kính cười cười, ngồi xuống trên chiếc ghế salon ngay cửa ra vào, cúi thấp đầu nhìn sang bên cạnh. Áo sơmi màu đen hơi mở rộng để lộ lồng ngực, liếc sang phía cổ áo có thể nhìn thấy xương quai xanh, ngón giữa kẹp một điếu thuốc đang cháy.
Ánh sáng ảm đạm chiếu vào từ ngoài cửa sổ, căn phòng này như đã vài chục năm cũng chưa từng tiếp xúc với ánh sáng, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã được ánh mặt trời cứu rỗi, dần dần thoáng hiện trong bóng đêm là một chút nổi giận trên mặt Phong Kính, bộ dáng thản nhiên có chút lãnh đạm.
Phong Triệu ném chén trà đến bên chân Phong Kính, mảnh sứ sắc bén vỡ ra khiến nước trà nóng bỏng nhanh chóng thấm ướt ống quần Phong Kính.
Phong Triệu vỗ bàn, chữi ầm lên: “Không có một chút tiền đồ, mày nhìn mày xem còn ra cái dạng gì không? Nhà họ Phong này có người nào như thế không? Bị thương còn đến bệnh viện đại náo một hồi, mày thật quá giỏi! Mặt mũi của tao với ông nội mày bị mất hết trong tay mày rồi!”
Phong Kính quay đầu, cười lạnh.
Một người phụ nữ trung niên xinh đẹp vội đi tới, khuyên: “Ồn ào cái gì? Con trai lâu lắm mới về nhà một lần, hai cha con ngồi xuống ăn một bữa cơm rồi nói chuyện với nhau”. La Vân, hai mươi năm trước là một nữ minh tinh xinh đẹp, đã bốn mươi tuổi nhưng vẫn phong thái vẫn còn. Từ khi gả vào Phong gia cũng sinh được một người con, Phong Nghi.
Phong Kính bị những lời này khiến cho kích động, ánh mắt âm lãnh như băng hàn ngàn năm: “Ai là con trai bà?”
Phong Triệu lại dùng lực vỗ bàn, quát: “Mày dám nói chuyện với mẹ mày như thế sao?”
Phong Kính cười rộ lên như nghe được chuyện gì rất buồn cười: “Lão già hồ đồ! Phong chủ tịch, mẹ của tôi chết lâu lắm rồi. Để tôi tính xem… cũng gần mười một năm rồi. Mẹ tôi chết như thế nào, Phong chủ tịch chẳng lẽ đã quên rồi sao? Tôi tới nay vẫn còn thắc mắc một chuyện, ông vì sao không giết chết tôi luôn đi? Tôi chết rồi không phải sẽ khiến ông không phải phiến não sao? Dù sao ông vẫn còn một đứa con trai ngoan khác kế thừa gia sản của ông phải không?”
Hắn luôn nghĩ lúc nhắc đến chuyện của mẹ, hắn sẽ tức giận. Thế nhưng lại không có, nó như một câu chuyện hắn chỉ vô tình nghe được, thờ ơ lạnh nhạt đến hoang đường.
Lúc nói những lời này cũng là lúc hắn nhìn thẳng vào mắt người cha đã sinh ra mình, mặt ông ta hoá đen trong khi mặt La Vân đầy xấu hổ. Hắn thậm chí còn sinh ra một loại khoái ý, khoái ý vì trả thù được.
“Mày… mày… mày…” Phong Triệu ôm ngực, La Vân vội qua đỡ lấy ông ta: “Anh đừng tức giận, đừng tức giận, cẩn thận tăng huyết áp”
“Tăng huyết áp? Có tăng cỡ nào cũng không hơn thằng nghịch tử này!” Phong Triệu trừng mắt Phong Kính, nói tiếp: “Tao cho mày biết, Vệ Nhu Y trước kia thì có thể, còn con ma ốm bây giờ thì đừng hòng. Còn cái ả đàn bà từng ly hôn Tô Mộc Vũ, mày chơi đùa thì tao cũng không so đo, nhưng nếu mày bôi đen bộ mặt Phong gia chúng ta, đừng trách tao trở mặt!”
Phong Kính nhếch môi, một cước đá tung chiếc ghế bên cạnh, bỏ lại một câu: “Ông… không đủ tư cách”
Trước khi đi, hắn giơ tay lên chỉ vào La Vân nói: “Bà tốt nhất hãy lo cho người đó, nếu không, cứ chờ tôi trả lại cho một phần quà mọn”
Nói xong, mặt kệ nét mặt La Vân xanh mét