Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2540 lượt.
rãi thả lỏng, cô nhận ra mùi này, là Phong Kính. Cái ôm này, hơi thở này làm bạn cùng cô hơn chục đêm, mang theo sự bá đạo bẩm sinh, mạnh mẽ xâm nhập vào sinh mệnh của cô, nhúng tay vào cuộc sống của cô.
Trên người hắn thoang thoảng mùi rượu, chắc là đã tắm rửa nhưng vẫn còn lưu lại trong hơi thở.
Hắn làm sao vậy? Hắn tuy rằng có uống rượu nhưng không hề thích rượu, lại càng không cho phép trên người mình lưu lại mùi vị của rượu. Hắn mới phẫu thuật dạ dày, không muốn sống nữa hay sao? Đêm nay như vậy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Cô thậm chí có thể cảm giác được trên người hắn có chút một loại không khí gọi là bi thương. Hắn như thế, cô chưa từng nhìn thấy. Hắn như thế khiến trái tim của cô có chút đau.
Hắn thở gấp gáp, gấp đến nỗi khiến cô nghĩ rằng hắn sắp hết hơi. Miệng vết thương hơi hơi phát đau, cô cũng không rên lên một tiếng.
Hắn không biết khi nào thì cũng tỉnh lại, nhìn thấy đôi mắt trong veo đang nhìn mình, ngón tay nhẹ nhàng vuốt nhẹ gương mặt cô, mơn trớn mái tóc dài, thanh âm của hắn trong đêm tối có chút khàn khàn, lại cũng có chút rõ ràng: “Sao lại chắn thương thay tôi?”
Tô Mộc Vũ sửng sốt.
Vì sao phải thay hắn chắn viên đạn kia? Đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp hỏi cô vấn đề này.
Chẳng lẽ chỉ là vì trả lại những gì cô nợ hắn?
Có lẽ giống lời nói của Phương Thiệu Hoa, tâm cô động… bất tri bất giác…. động tâm…
Có lẽ là lúc hắn bảo vệ mình trước mặt Tô Mộc Tình cùng Tần Nghị Hằng, có lẽ là lúc hắn cam chịu mình để Bàn Chải ở trong ngôi nhà sạch sẽ của hắn, có lẽ là lúc hắn mua cho cô chiếc vòng cổ tượng trưng cho tình yêu chân thành kia, có lẽ là lúc nhìn thấy hắn như trẻ con lựa chọn từng món ăn trên bàn cơm, có lẽ là lúc cô sắp phải rời khỏi thế giới này, mà hắn lại nắm chặt bàn tay níu kéo cô…
Vô số có lẽ, đến cùng nhau, phá vỡ trái tim vốn nghĩ rằng luôn được để bảo vệ kiên cố bằng những tổn thương trước kia.
Đôi mắt Phong Kính mở to đến dọa người, siết chặt bờ eo của cô: “Tôi có thể cho cô mọi thứ, cô muốn gì tôi cũng có thể lấy cho cô, nhưng… cô không được yêu tôi”
Hắn có thể cho cô mọi thứ, tiền tài, địa vị, danh vọng, thậm chí có thể đem cô nâng lên trời, nhưng thứ duy nhất hắn không thể cho chính là tình yêu. Tình yêu… hắn hoàn toàn không có. Từ mười một năm trước… đã hoàn toàn chết đi!
Tô Mộc Vũ khép nhẹ mi, cười một chút, nhẹ giọng nói: “Được, tôi nhớ kỹ”
Coi như cô có động tâm thì cũng nói được điều gì đâu? Đây chẳng qua là chuyện của chính mình, có câu: Em yêu anh, cũng không liên quan đến anh. Huống chi, cô nên biết mình may mắn, cô bây giờ cũng không có lạc đến tình trạng kia.
Phong Kính, hắn chỉ là một loại cảnh quan cô vô tình nhìn thấy trên đường đi bất tận. Nhìn qua, rồi sẽ quên mất.
Đúng vậy, cô sẽ quên.
Chẳng sợ ngực sẽ mất đi một miếng thịt.
Phong Kính nhìn thấy nụ cười bình tĩnh trên mặt Tô Mộc Vũ, trong lòng không biết xuất hiện một loại cảm xúc gì. Vốn nên thỏa mản thế nhưng lại không hề hài lòng như trong tưởng tượng, ngược lại còn như một cây gai đâm sâu vào tim hắn.
Mặc dù không đến mức đau triệt nội tâm nhưng lại như bị nghẹn ở yết hầu.
Hắn dùng lực, dùng hết khí lực toàn thân ôm cô vào trong ngực, có chút ý muốn trả thù, dường như cố ý muốn cô thấy đau. Tô Mộc Vũ yên lặng chấp nhận, cũng dùng sức ôm lấy hắn.
Trong đêm đen, hai người gắt gao ôm cùng một chỗ, không nói lời nào như âm thầm đấu tranh. Dường như phải như thế mới ngăn được cơn âm ỉ nơi trái tim…
Tự Làm Tự Chịu
Hôm nay, Tô Mộc Tình đúng lúc đến đây kiểm trai thai kỳ.
Cô ta nhanh muốn biết thai nhi trong bụng là nam hay nữ. Nếu như là nam thì vị trí Tần thiếu phu nhân này xem như cô đã ngồi vững chắc, ai cũng không thể đánh đổ. Nếu như là nữ… cô ta liền tìm cách khác.
Tô Mộc Tình hơi hơi híp mắt dưới, đi vào phòng khám bệnh.
Sau khi kiểm tra xong, Tô Mộc Tình bắt lấy tay bác sĩ hỏi: “Bác sĩ, tôi thật muốn biết thai nhi là nam hay nữ, được không?”
Cảnh vệ bật người ngăn lại: “Nơi này không được phép vào”
Tô Mộc Tình vội cắn môi, khóe mắt gợn nước, rưng rưng nói: “Người bên trong là chị ruột tôi, xin các anh cho tôi vào xem chị tôi có khỏe không, được không? Các anh nhìn tôi đi, tôi đúng là em ruột của cô ấy. Chị ấy gặp chuyện… tôi xin các anh cho tôi vào nhìn một chút thôi” Nói xong, cô ta thương tâm che miệng lại nấc lên.
Cảnh vệ liếc nhìn nhau, ngăn cản người nhà thăm bệnh, thật sự có chút không ổn. Hai người chỉ phải nói: “… Cô vào đi, nhưng nhất định phải giữ yên lặng”
Tô Mộc Tình vội cảm kích gật đầu. Mở cửa, đi vào. Tô Mộc Tình cười một chút, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Cô ta nhìn thấy Tô Mộc Vũ nằm trên giường, xung quanh là các loại máy móc, trên mặt còn có mặt nạ dưỡng khí, vẻ mặt trắng bệch. Cô ta tặc lưỡi nói: “Này! Chị sao lại thảm như thế này vậy?”
Tô Mộc Vũ gần như muốn tỉnh giấc, chỉ là đầu hơi đầu choáng váng, nghe thấy thanh âm quen thuộc, lông mi cô run rẩy, mở to mắt nhìn vị khách không mời mà đến.
Tô Mộc Tình vỗ v