Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2543 lượt.

ề bụng, kéo ra một cái ghế ngồi xuống, thẳng tay cầm lấy một quả lê trên chiếc mâm bên canh, từng miếng từng miếng đưa vào miệng mình “Chị, biết hôm nay em đến đây làm gì không? Em nha… bảo bối trong bụng đã hơn ba tháng rồi, hôm nay phải đến đây kiểm tra thai kỳ. Nói cho chị biết, bác sĩ nghi ngờ rằng đây là nam đó, mừng cho em đi”
Tô Mộc Tình một mình diễn kịch một vai, diễn một cách vui vẻ: “Em cùng anh rể tháng sau sẽ kết hôn. Thật không biết lúc đó chị có đi được không nữa, nếu hôm đó không có sự tham dự của chị thì buổi hôn lễ đó sao có thể trở thành một ngày khó quên với em được đây?”
“Chị, chị nhìn lại bộ dạng bây giờ của chính mình đi, rồi hãy nhìn lại em. Haizz… làm em gái như em thật buồn thay chị. Chị có biết vì sao lúc trước anh rể muốn ở bên cạnh em không? Bởi vì chị nha, thật buồn chán. Anh rể nói, nhìn chị giống như một con rối gỗ, một chút chuyện thú vị đều không có. Thế nhưng ở bên cạnh em thì không giống với lúc trước, những chuyện ở bên chị anh rể không đạt được đều có thể có được khi bên cạnh em. Muốn biết em với anh rể thích nhất tư thế nào không?”
Cô ta cười đến đắc ý, quả thực giống như ma quỷ.
Tô Mộc Vũ thở gấp, nếu có thể, cô hận mình hận không thể đứng lên đánh cho cô ta vài bạt tai.
Đột nhiên, cửa bị đẩy ra, một thanh âm uể oải mang theo tức giận truyền vào.
“Các người làm chuyện ra sao hả? Tôi không phải đã nói, chó và mèo đều không được đặt chân vào đây. Có cần Tống Quyền xách một đám các người về huấn luyện lại không?” Hắn vẫn là bộ dạng có chút lười nhác.
Mấy cảnh vệ sợ tới mức đưa mắt nhìn nhau, Tống thư ký chính là tay thủ đoạn cực kỳ thâm sâu, bị trả về huấn luyện một lần nữa chẳng khác gì bị lột một lớp da.
Cảnh vệ bước lên phía trước kéo người Tô Mộc Tình. Tô Mộc Tình chống cự, la hoảng lên: “Các người làm cái gì? Buông ra! Tôi là phụ nữ mang thai đó!” Cậy thế như vậy, trong lòng cô ta cũng có chút sợ hãi.
Tiền Phong liếc mắt một cái, đột nhiên thấy có chút hứng thú, khoát tay cho cảnh vệ lui xuống.
Tô Mộc Tình vuốt vuốt quần áo có chút nhăn nheo, nhìn hắn, cười nhẹ một tiếng, nói: “Này, anh là ai? Có vẻ như không phải ông chủ của chị tôi nhỉ? Dựa vào cái gì mà lên mặt với tôi?” Nói xong bỗng nhiên hì hì bật cười: “Chẳng lẽ các người có hứng thú với việc sử dụng chung một ả đàn bà? Ha ha…”
Lời này quả thực cực kỳ khó nghe, mặt cảnh vệ đều trắng bệch.
Tiền Phong thế nhưng vẫn không mấy quan tâm, thậm chí đôi mắt hoa đào cong lên, cười hì hì nói: “Cô chính là vị em gái hảo hạng của Tô Mộc Vũ sao? Toàn bộ bảy triệu gã đàn ông trên đất nước này cô cũng không thèm, lại thèm thuồng trèo lên giường của anh rể mình. Phong cách thật sự tao nhã, kẻ hèn này thập phần kính nể”
Có một vài vị y tá vô tình đi ngang qua nhìn thấy bộ dáng trêu chọc người của Tiền thiếu chẳng những không cảm thấy chán ghét mà còn thấy đáng yêu. Còn người đàn bà bên cạnh kia, hừ, nhất định là một ả rất lẳng lơ đi câu dẫn Tiền thiếu, thật sự là đáng kinh tởm!
Tô Mộc Tình bị vây xem, mặt đều đen, thấp giọng cắn răng nói: “Chẳng phải chuyện của cô ta, tôi cùng anh rể mới xứng đôi. Anh câm miệng cho tôi!”
Tiền Phong cười một chút, tựa hồ cảm thấy người đàn bà này dại dột đến đáng thương. Hắn kề sát vào tai cô ta nói: “Tôi nghe nói cô mang thai, vậy cô có tin hay không, ngày mai tôi có thể khiến cho cô có thể sinh ra, hơn nữa, không một ai điều tra ra được? Sao?”
Sắc mặt Tô Mộc Tình trắng nhợt, bật người nói lớn: “Anh… anh dám đe dọa tôi? Tôi sẽ tố cáo các người!”. Cô ta cũng không biết thân phận Tiền Phong, chỉ biết hắn là bạn của người đàn ông thích nặn đồ gốm.
“Ai nha, cũng thật không khéo, cái tòa án mà cô nói lại thuộc quyền sở hữu của tôi rồi” Tiền Phong thương xót nhìn cô ta.
Hắn có thể lên làm cảnh sát trưởng thành phố S, đương nhiên không chỉ dựa vào các mối quan hệ mà còn do bàn chân hắn đã giẫm đạp qua biết bao nhiêu con người nữa.
Tô Mộc Tình vừa nghe, đại khái cũng hiểu được. Có câu: dân không cùng thương đấu, thương không cùng quan tranh. Cho dù tài sản Tần gia có lớn bao nhiêu cũng không sánh bằng chính phủ.
Vẻ mặt không chịu thua của Tô Mộc Tình giảm dần, tức giận cắn chặt răng, vỗ về bụng rời đi.
Nhiều người bảo vệ thì sao? Bây giờ còn không phải nửa sống nửa chết nằm ở đây sao? Chị, cho dù chị ra sao, đứa em này đều sẽ đè bẹp chị cho đến chết.
Tiền Phong đi vào phòng bệnh, quần áo chỉn chu, nháy đôi mắt hoa đào về phía Tô Mộc Vũ, nói: “Như thế nào? Bổn thiếu vừa rồi có đẹp trai hay không?”
Tô Mộc Vũ nhịn không được bật cười, qua một thời gian ở chung, cô biết Tiền Phong ở mặt ngoài thoạt nhìn có vẻ hoa tâm lại không tim không phổi, nhưng kì thực là một người tốt.
Tiền Phong nhe răng, nói: “Bây giờ không phải là hối hận vì đã cự tuyệt lời mời hẹn hò lúc trước của bổn thiếu sao? Không sao, bổn thiếu đại nhân đại lượng cho người đẹp thêm một cơ hội, không cần thẹn thùng nhào vào ngực của tôi đi…”
Bị bộ dạng tác quái của Tiền Phong chọc cho bật cười, lần đầu tiên kể từ lúc nhập viện, Tô Mộc Vũ mới có một lần cười đến vui vẻ


Old school Swatch Watches