Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2743 lượt.

, hắn đóng sầm cửa lại.
“Nghịch tử… Nghịch tử…”
“Lão gia, anh đừng kích động! Mau, quản gia mau lấy thuốc hạ huyết áp!”
______
Cùng lúc đó, ngay cửa phòng bệnh Tô Mộc Vũ.
Phương Thiệu Hoa tựa vào cánh cửa, trên mặt là nụ cười ôn hòa của quý công tử, thế nhưng ánh mắt lại có chút lãnh đạm: “Tô Mộc Vũ, tôi khinh thường cô. Không nghĩ tới thủ đoạn của cô cao siêu như vậy, dùng một viên đạn đổi lấy sự mềm lòng của Phong sao?”
Tô Mộc Vũ hơi động, nhìn hắn, không nói gì.
“Tôi cho cô biết, cô tính sai cả rồi” Phương Thiệu Hoa chậm rãi đi tới, nhìn cô nói: “Hắn có lẽ sẽ cảm kích cô nhưng tôi nói cho cô biết, đời này, người hắn yêu cũng sẽ không phải là cô, càng sẽ không cưới cô về Phong gia. Cánh cửaPhong gia, cô cả đời đều trèo không qua nổi”
Tô Mộc Vũ cười nhẹ, nụ cười trên gương mặt tái nhợt có chút khiến cho người ta đau lòng.
Phương Thiệu Hoa nhìn vẻ mặt của cô có vẻ cũng không đành lòng, nhíu nhíu mày nói: “Cô không phải là đã yêu hắn chứ?”
Hắn vốn cho Tô Mộc Vũ cùng những người phụ nữ kia giống nhau, cũng đều vì tiền mà thôi. Nhưng không nghĩ tới lúc nguy cấp, cô lại có thể liều mạng mình che cho Phong Kính. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, mà giải thích duy nhất chính là: chẳng lẽ cô yêu Phong Kính sao?
Khóe miệng cười khẽ của Tô Mộc Vũ dường như cương cứng một chút.
Vài giây sau, cô cất giọng, gian nan nói: “Phương thiếu… xin yên tâm, tôi biết thân phận của tôi…”
Thanh âm của cô xuyên qua hơi thở có vẻ thật buồn, trong lời nói còn mang theo tự giễu, giống như một cái tát đánh lên mặt Phương Thiệu Hoa. Đây là cách cô tự bảo vệ mình cũng có thể tự thoả hiệp, làm mất đi sự yếu đuối của bản thân.
Phương Thiệu Hoa chăm chú nhìn cô, xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Tô Mộc Vũ thản nhiên cười, cười thật lâu.
Cô thật sự yêu hắn sao? Vấn đề này, cô chưa bao giờ tự hỏi qua, cô thậm chí cho rằng từng chịu đựng sự thương tổn đến khắc cốt ghi tâm, cô sẽ không tin tưởng bất kỳ người nào nữa. Nhưng hôm nay đã có người mang đến sự bình yên cho cô, cô yêu hắn sao?
Trong khoảng thời gian này, Phong Kính đối với cô không thể nói là không tốt, thậm chí còn là cẩn thận săn sóc.
Thế nhưng hắn chỉ có thể trả công cô vì hắn mà bị thương thôi, nhiều hơn nữa, hắn không cho được.
Cô… cũng không nhận nổi.
Về phần chữ “Yêu” đặt trên người cô là một chuyện đáng buồn cười đến cỡ nào.
Tô Mộc Vũ nở nụ cười, khóe miệng vạn phần chua sót, liều mạng nhịn xuống khóe mắt cay cay…
Tiền Phong cùng Phương Thiệu Hoa đến quán bar là lúc nhìn thấy trước mặt Phong Kính chất đầy chai rượu, trong đó hầu như đều là chai rỗng. Không ít người vây xung quanh hắn tiếp thêm rượu đồng thời cũng vỗ tay cổ vũ.
Nhìn Phong Kính liều mạng uống, Phương Thiệu Hoa biến sắc, nắm lấy cổ áo quản lý quán bar, âm thanh lạnh lùng nói: “Ông muốn chết sao? Ông có biết hắn mới phẫu thuật xong không? Còn dám cho hắn uống nhiều rượu như vậy. Không muốn sống thì nói sớm cho tôi biết một tiếng”
Quản lí quán bar một thân đầy mồ hôi lạnh, vội giải thích: “Phương thiếu, tôi thật không biết…”. Sớm biết như thế ai dám cho người kia nốc rượu như thế. Gặp xui xẻo lớn rồi!
Tiền Phong một tay gạt hết những chai rượu trên bàn xuống đất, phát ra âm thanh loảng xoảng loảng xoảng. Dưới sự giúp đỡ của Phương Thiệu Hoa đỡ cả người nặng trịch của Phong Kính dậy, khiên ra xe.
Phong Kính hoàn toàn say, nằm vật xuống hàng ghế phía sau xe.
“Cậu nói xem sao cậu ta lại như vậy? Thật muốn uống đến chết sao?” Tiền Phong nhíu mày nhớ lại cảnh Phong Kính ôm bụng trong bệnh viện, bộ dáng nhíu chặt chân mày nhịn xuống cơn đau. Mới vừa phẫu thuật xong, chưa hoàn toàn ổn định đã vội đi uống rượu, sống dễ chịu mới là lạ!
Phương Thiệu Hoa gạt tàn thuốc, hút một hơi, nhẹ giọng nói: “Tống Quyền nói hôm nay cậu ấy đã về nhà”
Những lời này khiến bên trong xe hoàn toàn an tĩnh trở lại. Chuyện cha con Phong Kính đối đầu gay gắt với nhau, hai người bọn họ không có tự cách chen vào, giống như chuyện của người ta, cho dù có thân thuộc cách mấy cũng không can dự được.
Trên mặt hai người đều có chút ngưng trọng, không còn sự cợt nhả như mọi ngày, chỉ có tàn thuốc trong tay Phương Thiệu Hoa là vẫn phát ra ánh sáng của đốm lửa.
Sau một lúc lâu, Phương Thiệu Hoa hỏi: “Bây giờ đi đâu?”
“Đến chỗ Tô Mộc Vũ đi” Tiền Phong day day trán nói.
Phương Thiệu Hoa híp mắt nói: “Phong Tử, cậu có nhầm địa chỉ không?”
Tiền Phong cười lạnh một tiếng, nói: “Mình không phải cậu, cái gì cũng Vệ Nhu Y. Cậu thích ai là chuyện của cậu, giúp đỡ ai cũng là chuyện của cậu, mình thì chỉ quan tâm đến chuyện sống chết của huynh đệ mình thôi. Đừng đem rắm của cậu đánh lên người mình”
Nói xong hắn mở cửa xe, đem Phong Kính đỡ xuống gọi taxi.
Phương Thiệu Hoa một mình ngồi trước tay lái, điếu thuốc trong tay đã cháy hết, hắn cười một chút, điếu thuốc từ ngón tay rơi xuốn sàn xe.
________________________
Tô Mộc Vũ ngủ một giấc đến nửa đêm thì tỉnh lại, phát hiện mình bị người ôm vào trong ngực.
Theo bản năng, cả người cô cứng đờ. Là ai? Sau đó cũng chậm


Duck hunt