Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2610 lượt.

ạnh mẽ phá nát bờ môi vốn mềm mại “Có lẽ, tôi đã nâng cô lên quá cao, cho nên cô đã quên mình là ai. Cô tin hay không? Cô có tung cánh bay ra bên ngoài, tôi cũng có thể đi theo bẻ gãy đôi cánh đó!”
Hắn trừng phạt cô, hung hăng trừng phạt cô.
Bộ sườn xám màu xanh lam kia, như một khối vải rách vứt trên mặt đất. Tô Mộc Vũ giống như một con búp bê không còn sức lựa, tùy ý để người đàn ông trên người mình một lần lại một lần đòi hỏi, không có… một chút ôn nhu, chỉ có tức giận hung ác.
Con ngươi Phong Kính dần dần bớt tia máu đỏ cũng là lúc Tô Mộc Vũ đã hoàn toàn ngất đi, trên người loang lổ dấu cắn đáng thương, cho dù có ngất cũng như bị thôi miên, khóe miệng không ngừng mấp máy cầu xin tha thứ “Tôi không dám… Xin đừng…”
Phong Kính híp mắt, nhẹ nhàng vươn tay.
Yêu?
Loại cảm giác này, làm sao có thể xuất hiện trên người hắn? Quả thực nực cười. Cho nên hắn mới nói hai chữ “Nực cười” với Ran Marsh.
Nhưng… vì sao khi hắn nhìn thấy Ran Marsh nắm tay cô, lúc tên đó nói muốn đưa cô đến Đức, trong lòng hắn dâng lên tức giận, tức giận đến làm cho hắn không để ý tình hình lúc đó.
Nghĩ đến thế, sắc mặt Phong Kính bỗng nhiên biến đổi, rút nhanh tay về, nhặt lấy áo khoác, buộc chính mình không được nhìn cô, xoay người mà đi.






Phong Khải
Edit: Phi Phi
Beta: Dực
Yêu? Nực cười!
Cái từ này, từ lúc còn nhỏ hắn đã không còn tin vào nó. Khi hắn nhìn thấy mẹ mình bị giam trong căn phòng tối đen, thét chói tai, nổi điên, khi hắn nhìn thấy người đàn ông mình gọi bằng cha tay ôm những ả đàn bà khác vui hưởng khoái lạc.
Salsa bị một cước đá văng, ngã xuống đất, sợ tới mức hét rầm lên. Cả quán bar nhất thời im ắng, quản lí mồ hôi đầm đề vội chạy đến cười làm lành: “Salsa, không được quấy rầy Phong thiếu, đi mau! Phong thiếu, ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt Salsa. Ha ha, hôm nay ngài muốn gì, quản lý tôi nhất định sẽ khiến ngài vừa lòng”
Phong Kính lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái, quản lí bật người im miệng, ngoan ngoãn thối lui, không dám tiếp tục quấy rầy.
Phong Kính nằm dài trên sô pha, lẳng lặng nhắm hai mắt lại.
Mà một góc khác trong thành phố, Tô Mộc Vũ lặng lẽ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, ngẩn người, mãi cho đến hừng đông.
_____________________________
Mùa xuân năm nay cũng giống như mùa đông, đến rất sớm. Nháy mắt, trong siêu thị khắp nơi đều treo đèn lồng, các công ty giở hết chiêu quản cáo sản phẩm. Đây là nơi náo nhiệt nhất trong thành phố, không để ý rằng đã thiếu một số người, cũng không để ý rằng đã nhiều hơn một số người. Một năm bôn ba khắp nơi lập nghiệp, cuối năm tất nhiên đều mong muốn trở về nhà. Nhà, là một nơi ấm áp nhất trong đáy lòng mỗi người.
Ngày Ran Marsh đi, hắn gọi điện cho cô, tỏ lòng muốn cô cùng hắn rời đi. Lại bị Phong Kính cắt đứt.
Sau khi cúp điện thoại, Phong Kính quay đầu, hai tay bỏ trong túi, nói: “Đi thôi”
Tô Mộc Vũ khó hiểu nghiêng nhìn hắn: Đi đâu?
Phong Kính mấp máy môi, trên mặt có vẻ mất tự nhiên, nhưng vẫn trừng mắt nhìn cô, nói: “Mua đồ, không cần ăn tết sao?”
Tô Mộc Vũ cười cười, ôm lấy Bàn Chải trên đất, nói: “Đi thôi”. Bàn Chải bộ dạng rất đáng yêu nhờ được Tô Mộc Vũ chăm sóc thời gian qua.
Bàn Chải dường như hiểu được hai người muốn đi ra ngoài, nó hưng phấn kêu ư ử.
Phong Kính mở cửa xe, Tô Mộc Vũ ôm Bàn Chải ngồi trên ghế lái phụ. Bởi vì gần tết, người tới siêu thị cũng đông hơn ngày thường.
Lúc Tô Mộc Vũ đến hàng rau cải, có một nhân viên nhận ra cô bèn chào hỏi. Tô Mộc Vũ cười cười, ôm Bàn Chải tiếp tục chọn rau, vừa quay đầu lại đã không còn thấy Phong Kính.
Cô tìm hơn nửa siêu thị mới thấy hắn đứng ở quầy bán dụng cụ nhà bếp.
Chỉ thấy hắn đang nhíu mày nhìn chiếc tạp dề màu hồng nhạt trong tay, mặt trước thêu hình con gấu còn mặt sau thêu hình con vịt đáng yêu. Nhưng một người đàn ông cao to như hắn lại cầm một thứ như vậy, thật sự rất tức cười.
Tô Mộc Vũ nhịn cười, nghiêm mặt hỏi: “Anh, muốn mua sao?”
Phong Kính xoay đầu lại, cầm chiếc tạp dề kia tiến đến trước mặt Tô Mộc Vũ, tròng vào cổ cô. Bởi vì mặt đối mặt nên lúc cột dây lại trông như tư thế đang ôm nhau, đỉnh đầu của cô dán lên môi hắn.
Mặt Tô Mộc Vũ hơi nóng lên “Này, buông ra đi, tôi tự làm được”. Nhiều người như vậy, sao hắn có thể bình tĩnh thế chứ?
Phong Kính không kiên nhẫn nói: “Đừng nhúc nhích”. Cho đến lúc cột xong dây sau lưng, hắn mới buông tay, đánh giá một vòng, gật gật đầu như rất vừa lòng.
Vài cô dì mua đồ đứng gần đó đều cười hì hì nói: “Chồng cháu đối với cháu thật là tốt nha, trước mặt mọi người còn lựa tạp dề. Ngày trước chồng bác cũng chẳng có lãng mạn như vậy” Tô Mộc Vũ xấu hổ vô cùng, vội cởi tạp dề ra, lại bị Phong Kính giữ lấy, bỏ vào xe đẩy.
Tô Mộc Vũ dở khóc dở cười tiếp tục xem hàng hóa.
Đến lúc mua xong hết những vật liệu thường dùng trong dịp tết đã là hơn năm giờ chiều, siêu thị đặc biệt đông người, tất cả những quầy thanh toán đều xếp hàng chật ních, thế nhưng Phong Kính lại không hề lộ ra thá