Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2609 lượt.
Vài người vệ sĩ sợ tới mức lui về sau từng bước.
Chỉ có Phong Kính, vẫn duy trì tư thế như cũ, khóe miệng hơi hơi gợi lên một đường cong lãnh đạm “Rồi sao? Tôi tình nguyện không phải” Tàn thuốc trong tay đột nhiên rơi xuống đất, hắn nâng mủi chân lên nghiền nát từng chút một.
Phong Khải chống cả người lên gậy gỗ, không có một chút gì là mệt mỏi, cây gậy này tượng trưng cho quyền lực của ông ta vài thập niên qua. Ông ta vung gậy, hung hăng nện lên đầu Phong Kính: “Nghịch tử!”
Phong Kính quay đầu đi, đưa tay sờ sờ, nhìn thấy máu tươi dính đầy trên tay mình, nhẹ nhàng cười rộ lên.
“Tướng quân!” Lão quản gia đi theo bên cạnh thấy tình thế không xong, bước lên phía trước ngăn cản.
“Cút!! Tất cả đều cút qua một bên cho tôi! Phong gia vài thập niên nay không phải để cho mày lãng phí. Tao nói cho mày biết, mày không tiếp nhận thì không xong đâu!” Phong Khải hung hăng tát lên mặt hắn.
Phong Kính bị lời của ông ta chọc giận, ánh mắt như máu, nhìn thẳng Phong Khải: “Biết không? Từ năm tôi mười sáu tuổi đã bắt đầu nghĩ làm sao để hủy diệt Phong gia, hủy diệt đi cái gia đình dơ bẩn kia, hủy diệt bảo bối tham vọng của các người. Nơi đó đối với tôi mà nói, ngay cả rác rưởi cũng không bằng!”
Con ngươi hắn đầy máu tươi, giống như đem toàn bộ hận ý mười mấy năm qua nén vào đó.
“Mày… mày câm miệng cho tao!” Phong Khải không nghĩ tới hắn sẽ nói những lời như vậy, cây gậy trong tay thiếu chút nữa là rơi xuống đất, tiếp tục giơ lên lại bị Phong Kính giữ chặt.
Từng giọt máu tươi trợt xuống từ trên đầu của hắn, chảy xuống cằm hắn, nhìn Phong Kính như vậy lại giống như quỷ Satan “Ông nội, đừng đụng chạm vào đồ của tôi, tính cách của tôi ông là người rõ nhất. Ông làm hư đồ vật vốn thuộc về tôi, tôi cũng sẽ trả lại đồ vật hư hỏng của ông giống như vậy”
Ánh mắt già nua của Phong Khải nháy mắt đỏ lên, vứt bỏ cây gậy trong tay, rút ra súng lục gác lên đầu Phong Kính, lại bị lão quản gia sống chết ngăn cản.
“Tướng quân, tướng quân, ngài đừng tức giận. Đại thiếu gia chỉ là nói trong lúc nóng nảy thôi, ngài ngàn vạn lần đừng cãi nhau với đại thiếu gia. Đại thiếu gia, ngài mau xin lỗi tướng quân đi…”
Phong Khải đột nhiên che ngực, rồi ngã xuống.
“Tướng quân! Tướng quân!” Vài người vệ sĩ nhanh chóng đỡ lấy Phong Khải, đưa lên xe.
Lão quản gia lo lắng thở dài: “Đại thiếu gia, ngài cần gì phải như vậy chứ?… Tướng quân cũng chỉ là muốn gọi ngài về nhà ăn bữa cơm đoàn viên thôi”
Phong Kính nhìn bóng lưng Phong Khải, đầu ngón chân vừa chuyển: “Ông nội, thật ra tôi rất hi vọng, mười một năm trước, ba viên đạn kia ông cũng chia cho tôi một viên, như vậy, tất cả không phải đều sẽ tốt hơn sao?” Hắn xoay người, rời đi.
Lão quản gia thở dài, vội lên xe, đưa Phong Khải về nhà.
Phong Khải uống thuốc, dịu đi một chút, trong xe im lặng đến dọa người.
Ông ta nhắm mắt lại, con người làm trời đất rung chuyển hơn năm mươi năm qua cuối cùng cũng để lộ ra phiền não. Ông ta lẩm bẩm: “Chẳng lẽ, năm đó tôi thật sự đã sai lầm rồi sao?”
Lão quản gia không dám đáp, ông theo Phong Khải ba mươi năm, mưa gió cỡ nào cũng từng trải qua, sự kiện kia mười một năm trước tựa như một cây đao cắm trong tim đại thiếu gia, nhổ ra là chết, không nhổ ra cũng là một chữ chết.
Phong Khải sau một hồi quả nhiên nói bốn chữ kia: Chưa chết chưa ngừng.
____________________
Tô Mộc Vũ tận mắt nhìn thấy Phong Kính rời khỏi với đầu đầy máu, cô cuống quít chạy xuống lầu, lại không tìm thấy bóng dáng hắn.
Hắn đi đâu? Chảy nhiều máu như vậy!
Tô Mộc Vũ sắc mặt tái nhợt đuổi theo, tìm khắp nơi, bên ngoài bầu trời dần tối đen, cô tìm hơn hai tiếng đồng hồ cũng không hề thấy hắn.
Cuối cùng chỉ đành phải thất vọng trở về, thế nhưng lại nhìn thấy Phong Kính ngồi trước cửa, dưới ánh đèn, từng lon bia nốc thẳng vào cuống họng, những lon không khác lại nằm rải rác trên đất.
Tô Mộc Vũ vội ngăn hắn lại, không thể để hắn tiếp tục uống như thế.
Phong Kính nghiêng đầu, nhẹ nhàng cười: “Cô về rồi? Tôi không mang theo chìa khóa”
Chỉ một câu nói như vậy, lại làm cho mũi Tô Mộc Vũ đau xót. Cô quỳ xuống ôm lấy người đàn ông này.
Phong Kính nhắm mắt lại, vứt bỏ lon bia, vòng tay ôm chặt lấy người cô.
Tô Mộc Vũ muốn đứng dậy mở cửa.
Phong Kính lại giữ chặt, không cho cô động đậy “Đừng nhúc nhích, để tôi ôm một lát thôi”
Hai người… ôm chặt lấy nhau trong đêm đông lạnh giá, giống như hai con chó nhỏ ôm lấy nhau, sưởi ấm lẫn nhau.
______________
Tần Nghị Hằng bước vào cửa, nhìn thấy Tô Mộc Tình giống như một con ong mật bận rộn, quét dọn quanh nhà, mua thức ăn nấu cơm, giống như những gì Tô Mộc Vũ làm trước kia.
Tất cả chuyện này không những không khiến hắn cảm thấy vui vẻ, ngược lại những sợi tóc còn dựng đứng cả lên.
Hắn nhớ rõ bộ dáng sợ hãi của cô ta đêm đó. Chẳng thà cô ta nổi điên, phá rối, thậm chí liều mạng với hắn cũng được, chứ hắn thật không muốn nhìn thấy bộ dáng này, một Tô Mộc Tình như vậy khiến cho hắn cảm thấy đáng sợ.
Trong lòng bà Tần mấy ngày nay cũng run sợ không kém. Bà làm cái gì Tô Mộ