Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.

c Tình cũng đều ngăn không cho bà làm, nếu như bà từ chối, Tô Mộc Tình chỉ yên lặng nhìn bà, cho đến khi bà thỏa hiệp mới thôi.
Bà cũng muốn phát cáu, nhưng khi vừa nghĩ tới đứa nhỏ trong bụng Tô Mộc Tình do chính con trai mình bóp chết, bà một chút sức lực phát cáu cũng không có, thậm chí lại càng sợ Tô Mộc Tình cảm thấy không vui, đi kiện Tần Nghị Hằng. Nếu thế, con trai bà thật không xong rồi.
Mấy ngày này bà thật hối hận, tại sao trước kia lại cứ một mực cho hồ ly tinh này vào cửa, khiến bây giờ gà chó không yên, vĩnh viễn không có một ngày yên tĩnh. Hiện tại ngẫm lại, Tô Mộc Vũ xem ra thật tốt, quả thật không có chút vết sẹo nào.
Tần Nghị Hằng nhìn Tô Mộc Tình chăm chú bưng canh cá ra “Anh rể, anh nếm thử canh xem có vừa miệng không? Mẹ, mẹ cũng nếm thử xem con nấu canh cá có ngon hơn chị con không?”
Tần Nghị Hằng cùng bà Tần đồng thời ngẩn người, cái này sao gọi là canh cá? Canh này căn bản… chưa chín, trên lưng cá còn mang theo tơ máu.
“Mẹ, mau ăn đi nha” Tô Mộc Tình khẽ cười nói.
Bà Tần run rẩy vươn thìa, múc một ít nước canh cá sống, run run đưa vào miệng, may mắn bị Tần Nghị Hằng đánh đổ “Đủ rồi!”
Hắn đứng lên, gạt đổ hết một bàn đồ ăn, nắm áo khoác, rời khỏi ngôi nhà ngạt thở này.
Bà Tần sợ tới mức vội bỏ lên lầu, đóng chặt cửa quyết không ra ngoài.
Trong phòng khách, chỉ còn lại có một mình Tô Mộc Tình, cười cười, cúi người nhặt lại từng mảnh vỡ của chén bát.
Cô ta sống không tốt, cô ta càng phải khiến bọn họ không ai sống tốt cả.
Tần Nghị Hằng rốt cục đặt chân ra khỏi cánh cổng nhà, hắn đứng im bên đường lớn, đột nhiên muốn bật khóc. Mỗi năm, Tô Mộc Vũ đều chuẩn bị những vật dụng và thức ăn dành cho ngày tết, cả nhà đều tràn đầy hương vị tết, mà bây giờ…
Báo ứng, quả thật là báo ứng.






Năm Mới
Đêm 30, Phong Kính vẫn không trở về Phong gia, lão quản gia gọi mấy cuộc điện thoại, cuối cùng cũng chỉ thở dài cúp máy.
Sáng sớm, Tô Mộc Vũ đã kéo Phong Kính cùng nhau viết câu đối xuân.
Hai chữ “ăn tết” từng đối với Phong Kính mà nói không có bất cứ ý nghĩa gì, chỉ có chán ghét cùng oán hận vô tận.
Thế nhưng nhìn thấy Tô Mộc Vũ háo hức, mang theo ánh mắt cầu xin, hắn đành thỏa hiệp.
Hai người đến trên quảng trường trung tâm thành phố, vô số người vây quanh bồn phun nước rực rỡ màu sắc. Trên quảng trường, đèn hoa bay múa chiếu sáng cả bầu trời đêm, vài cặp nam thanh nữ tú vứt bỏ mọi mệt mỏi của một năm làm việc để cùng nhau khiêu vũ trên phố, thậm chí có người còn làm ảo thuật, khắp nơi chen chúc đều đang chờ giây phút đón chào năm mới. Người rất nhiều, vô số khuôn mặt dào dạt sung sướng giống như bỏ mặc cái lạnh vẫn còn. Tô Mộc Vũ nắm tay Phong Kính khó khăn len lỏi vào biển người, vài lần suýt lạc mất nhau. Phong Kính vòng tay nắm chặt bàn tay cô trong lòng bàn tay mình.
“Thế nào? Thích không?” Nhiều người lắm, nhiều tạp âm, Tô Mộc Vũ phải nhướn mũi chân, lớn tiếng hỏi.
Phong Kính nhìn thấy trán cô đầy mồ hôi do chen chúc, thở phì phò, đôi mắt lại sáng ngời lạ thường, khóe miệng hắn lại hơi vẽ ra một đường cong mờ ảo. Đèn hoa mỹ lệ chiếu rọi dưới đáy mắt hắn, lông mi thật dài che khuất cả một bầu trời sao.
Chờ trong chốc lát, còn một tiếng nữa là đến mười hai giờ, Phong Kính có chút không kiên nhẫn.
Tô Mộc Vũ thỉnh cầu: “Đợi lát nữa thôi, một tiếng nữa thôi mà”
Có lẽ là ngày cuối cùng của năm, có lẽ là một đêm như vậy, có lẽ là đèn hoa chiếu rọi cả bầu trời đêm. Phong Kính đêm nay, ôn nhu như gió, không một chút cản trở ý muốn của cô.
Mười hai giờ, có người hét lớn: “Còn mười lăm giây nữa. Chúng ta cùng nhau đếm ngược, đếm đến 0, mọi người hãy hào phóng một lần ôm chặt người thân bên cạnh mình và trao cho họ nụ hôn chúc mừng năm mới nào!”
Thanh âm đếm ngược theo đồng hồ lớn treo trên quảng trường cùng nhau vang lên, trên mặt mọi người đều là hưng phấn cùng chờ mong.
“Mười!”
“Chín!”
“Tám!”

“Hai!”
“Một!”
“Không!” Một thanh âm cuối cùng vang lên, mỗi người đều xoay người, ôm chặt người thân nhất của mình có người còn can đảm hôn nhau. Bọn họ có thể là người yêu, có thể là vợ chồng, cũng có thể là hai người lạ vô tình ôm lấy nhau, lại càng có thể là đêm nay, hai người xa lạ sẽ cùng nhau kết nên một mối nhân duyên kỳ diệu, viết nên một câu chuyện cổ tích mới. Cả quảng trường, người người ôm nhau, hôn nhau.
Lúc trên cổ Tô Mộc Vũ xuất hiện một chiếc khăn choàng cổ, cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy chiếc khăn choàng cổ sọc caro trên người Phong Kính, một đầu quấn lấy cổ hắn, mà đầu còn lại đang nằm trên cổ cô, giống như hai đứa trẻ sinh đôi kết hợp với nhau. Khuôn mặt tuấn dật của hắn nhanh chóng phủ xuống.
Hơi lạnh trên môi thay bằng độ ấm, Tô Mộc Vũ nhất thời quên nhắm mắt, mặt của hắn trước mắt rõ ràng như vậy, đôi mắt màu đen, chiếc mũi cao thẳng, ngay cả mỗi một cọng lông mi đều có thể nhìn rõ, cho đến khi một bàn tay che lại cặp mắt cô.
Cô cảm thấy môi của hắn gắt gao tương hợp với môi mình, hơi lạnh dần dần trở nên ấm