Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?

Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?

Tác giả: Kiêu Dương Noãn Noãn

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1267 lượt.

xong thì tìm mình đi chơi, còn Bội Tưởng đang ngồi ngay ngắn bên cạnh thì chỉ mỉm cười nói hẹn gặp lại, không nói gì thêm, cũng không nhìn Trần Tư Tầm.
Nhắn tin cho Đường Cẩm cũng không thấy hồi âm, chắc là lại theo Từ Thụy đi chơi ở đâu, vui vẻ phát điên rồi, Lâm Nhất Nhiên cảm thấy lo lắng, ngồi trong xe quay tới quay lui.
Có quá nhiều vấn đề cô muốn hỏi, kìm nén ở trong lòng cả đêm, vốn chỉ muốn hỏi Đường Cẩm thôi, nhưng mà thật sự là cô tò mò lắm rồi, do dự một chút, cuối cùng, lại quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.
“Thầy, Lâm Tâm Thất và. . . Không phải, em đang nói chị Thất Thất và. . . và. . . .” Lâm Nhất Nhiên nhíu nhíu mày, không biết nên gọi Bội Tưởng là gì, lời nói lại mắc nghẹn tại chỗ.
Xuất sư vị tiệp nha! ( 出師未捷: Có thể hiểu là chưa đánh thắng trận, mình thấy để nguyên vậy hay hơn )
Trần Tư Tầm biết cô đang muốn hỏi cái gì, cũng không để ý nói: “Các cô ấy lúc trước đã không hợp nhau, tôi cũng không nghĩ là Thất Thất sẽ mời Bội Tưởng.”
“Vậy. . . .vậy tại sao các cô ấy lại không hợp?” Lâm Nhất Nhiên rất muốn hỏi là các cô ấy có phải bởi vì Trần Tư Tầm anh nên mới không hợp đúng không, nhưng nghĩ một hồi lại không dám nói ra miệng.
“Có thể là do tính cách không hợp chăng?” Trần Tư Tầm trả lời cực kỳ bảo thủ, cẩn thận.
“Vậy. . . .vậy. . .” Lâm Nhất Nhiên vậy vậy một hồi lâu cũng không nói được thành câu, trông thấy đã sắp về đến nhà, cô gấp gáp đến mức giương to mắt nhìn anh.
“Vậy cái gì?”
“Vậy. . . .” cái “người kia” trong miệng các cô ấy có phải là anh hay không?
“Ừm?” Trần Tư Tầm tiến vào một khu nhà nhỏ, nghiêng đầu nhìn Lâm Nhất Nhiên một cái, sau đó dừng xe lại, “Đừng cắn môi.”
Lâm Nhất Nhiên a một tiếng, che giấu nói: “Vậy. . . .em về đây.”
Nói xong lại nghiêng người, ánh mắt hơi liếc nhìn Trần Tư Tầm, có chút chờ mong.
Tính tình của Lâm Nhất Nhiên thật giống như trẻ con, muốn hỏi nhưng lại ngại, liền tìm cớ chờ Trần Tư Tầm hỏi trước, nhưng Trần Tư Tầm lại không hỏi nữa, chỉ gật gật đầu: “Ừ, đi cẩn thận một chút.”
Lâm Nhất Nhiên không khỏi há hốc mồm, mối quan hệ này cô còn chưa được biết rõ ràng, a a a! Nhưng chính mình làm sao có thể nói ra, chỉ có thể chán nản mở cửa xe, “Thầy, hẹn gặp lại. . .” Nói xong còn bổ sung thêm một câu: “Lái xe cẩn thận một chút!”
Bàn tay Trần Tư Tầm đang khép cửa xe, hơi ngừng lại, khóe môi không nhịn được nhếch lên: “Ừhm!”
Lúc này Lâm Nhất Nhiên mới cảm thấy lời mình nói thật dư thừa, cô giả bộ duỗi cái lưng mỏi, “A. . . hôm nay thời tiết thật tốt, mặt trăng thật lớn! Thầy, hẹn gặp lại nha!” Nói xong cũng không đợi Trần Tư Tầm có phản ứng, xoay người chạy một mạch lên lầu.
Trần Tư Tầm cũng không đi ngay, anh lấy điện thoại từ trong túi quần ra, ngón tay thon dài gõ lên bàn phím, tin nhắn lập tức được gửi đi.
Lâm Nhất Nhiên đẩy cửa ra, không biết có phải bởi vì chạy một mạch lên bốn tầng lầu hay không, cô cảm thấy tim mình đập thật nhanh, ném cặp sách, lấy áo ngủ chuẩn bị tắm rửa, điện thoại lại vang lên, trên màn hình báo có tin nhắn mới, Lâm Nhất Nhiên cầm điện thoại đọc tin nhắn, lại không hiểu là ý gì, một dãy số lạ hoắc, lúc này cô còn chưa phản ứng kịp, cho là tin nhắn quấy rối, liền ném điện thoại qua một bên, đi vào phòng tắm.
Trong phòng, ngoài tiếng nước chảy còn có tiếng đối thoại của phim truyền hình, đột nhiên, cô kêu to một tiếng, cửa phòng tắm bị đẩy mạnh ra.
Lâm Nhất Nhiên chỉ túm khăn tắm bao quanh người, vọt vào trong phòng, đồng thời cầm điện thoại di động lên, cô cảm thấy nhịp đập của trái tim mình có chút không khống chế được.
Phía ngoài, bà nội hỏi có chuyện gì xảy ra, Lâm Nhất Nhiên một bên nói to không có việc gì, một bên rất nhanh trả lời tin nhắn.
Nói với em làm gì?
Không nên không nên, quá kiêu căng rồi. Lâm Nhất Nhiên suy nghĩ một hồi, lại gõ gõ vào màn hình: Em biết rồi! , không nên không nên, như vậy thì cũng quá tự đại.
Lâm Nhất Nhiên có chút ảo não ngồi lên trên giường lò xo, bập bềnh, lăn qua lăn lại, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng chỉ trả lời lại một chữ “Ừhm!”
Trong lòng cảm thấy bình thản, khóe môi không nhịn được cong lên, Lâm Nhất Nhiên có thể nghe rõ ràng tiếng trái tim mình đang đập.
Dưới lầu, điện thoại trong tay Trần Tư Tầm phát sáng, tay trái của anh đặt trên cửa xe, tay phải cầm điện thoại, cúi đầu mỉm cười.
Cô bé kia hiện tại nhất định là đang đỏ mặt, còn làm ra vẻ không quan tâm đây mà.
Trần Tư Tầm nghĩ vậy, ném điện thoại sang một bên, lái xe đi.
Đêm nay gió nhẹ, Trần Tư Tầm mở cửa sổ xe, bỗng nhiên anh kéo tay ga, dưới ánh đèn neon, chiếc xe phóng đi một đường thẳng tắp, gọn gàng và linh hoạt.
Mà cái tin nhắn đang lẳng lặng nằm trong hộp thư mà Trần Tư Tầm vừa gửi đi, chỉ có vỏn vẹn vài chữ:
Tôi và các cô ấy không có quan hệ.



Cái gọi là đùa giỡn tình cảm
Thành phố B gửi tới thông báo, bởi vì bộ giáo dục ra quyết định, đem kỳ thi cuối cấp dời lại một tháng, là ngày một tháng sáu, chuyện này đồng nghĩa với việc Lâm Nhất Nhiên càng có thêm thời gian để chuẩn bị, cũn


XtGem Forum catalog