XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?

Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?

Tác giả: Kiêu Dương Noãn Noãn

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341286

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.

hầy. . . . .”
“Không sao cả.” Anh bỗng nhiên bật cười, xoa xoa đầu, khiến tóc cô rối tung, “Anh nói rồi, anh sẽ từ từ dạy cho em.”
Lâm Nhất Nhiên nhìn nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt anh, hốc mắt cô bỗng nhiên ửng đỏ.
“Ừhm.” Cô gật đầu, vòng tay ôm chặt lấy cổ của Trần Tư Tầm, “Cám ơn anh!”
Trần Tư Tầm nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô, cũng không nói gì thêm nữa.
Yêu nhau quả thật là một chuyện không dễ dàng, bởi vì mỗi người đều có tính cách của riêng mình.
Khi còn trẻ, chúng ta không hiểu được thế nào là tình yêu mà vô tình làm tổn thương người khác, đồng thời cũng tổn thương chính bản thân mình.
Bởi vì còn trẻ, chúng ta không nghĩ ngợi mà cứ lao đầu vào tình yêu, cho nên phải nhận lấy tổn thương như vậy.
Rất nhiều năm sau, khi em nhớ lại tuổi trẻ của mình, có phải cũng sẽ cảm thấy thổn thức, cảm thấy giá như lúc trước mình đã không quá kích động như vậy, không bướng bỉnh như vậy, nếu có thể khiêm nhường hơn một chút, có lẽ chúng ta sẽ không phải làm tổn thương lẫn nhau, để rồi trở thành thoáng qua.
Lưu Nhược Anh hát: Sau này, khi em cuối cùng cũng học được cách yêu thương, tiếc rằng, anh đã biến mất giữa biển người mênh mông. . . .
Nếu như lúc đó, có một người nguyện ý đi cùng em, nguyện ý tha thứ cho sự bồng bột của em, nguyện ý dùng tình cảm của chính mình để dạy cho em biết thế nào là tình yêu. . . .anh nghĩ, đó sẽ là một câu chuyện tốt đẹp nhất trên thế gian này.



Cái gọi là lệ cay đắng


Ngày ba tháng sáu, trường học tổ chức dạ hội liên hoan, Lâm Nhất Nhiên ngồi ở bên trong khán phòng đang bồi hồi xúc động, học chung ba năm, bây giờ sắp phải đường ai nấy đi, nghĩ đến chuyện này cô lại cảm thấy không vui.
Cô ngồi ở phía bên tay phải, cạnh lối đi nhỏ, Đường Cẩm ngồi ở phía bên trái, nháy mắt ra hiệu với cô, “Ôi chao, sao còn không lo giữ chỗ ngồi cho người đàn ông của cậu?”
Lâm Nhất Nhiên nghịch điện thoại, cũng không thèm ngẩng đầu lên, “Anh ấy ngồi ở chỗ dành cho giáo viên.”
“Lừa ai vậy?” Đường Cẩm đẩy Lâm Nhất Nhiên một cái, nâng đầu cô lên, chỉ về phía cách đó không xa, “Tự cậu xem đi.”
Trần Tư Tầm mặc một chiếc áo màu xám, cổ hình chữ V, tay áo xắn lên một nửa, bên dưới mặc một chiếc quần bò, nhìn như một chàng thanh niên chỉ mới hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, hấp dẫn biết bao nhiêu ánh mắt ái mộ của nữ sinh ở đây.
“Không.” Trần Tư Tầm như con nít đang hờn dỗi, nghiêng đầu sang một bên, “Anh muốn ngồi với em.”
Lâm Nhất Nhiên “A” lên một tiếng, “Thầy, anh đang làm nũng sao?”
Trần Tư Tầm “bốp” một phát vào tay của Lâm Nhất Nhiên đang đặt ở trên người mình, anh quay đầu lại, nhe răng cười với cô, “Em nói thử xem!”
“Ách. . . . .”
Tiếng bàn tán bên tai dường như càng lớn hơn, Lâm Nhất Nhiên ngoan ngoãn ngồi yên, “Không có, không có.”
“Cũng không khác nhau nhiều lắm.” Trần Tư Tầm không kiêng kị điều gì, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Lâm Nhất Nhiên, ghé vào nói nhỏ bên tai cô: “Nếu em lại không nghe lời, xem anh trị em ngay tại chỗ này như thế nào!”
May mắn lúc này đèn vừa tắt hết, không một ai nhìn thấy động tác của anh, Lâm Nhất Nhiên đỏ mặt, liếc mắt nhìn anh một cái, cái người này, sao nhiều lúc cô cảm thấy anh so với Từ Thụy còn không đứng đắn hơn.
Một tràng vỗ tay vang lên, người dẫn chương trình xinh đẹp, hứng trí dạt dào, tuyên bố buổi tiệc đã bắt đầu.
Bởi vì sắp tốt nghiệp, tất cả mọi người đều thể hiện tài năng xuất chúng, muốn cho các bạn học giữ lại một chút ấn tượng tốt về mình.
Ca hát, khiêu vũ, diễn kịch, đến ngay cả các thầy cô giáo đều lên biểu diễn tiết mục của bản thân, mà lúc người khiêu vũ nổi tiếng nhất của trường bước lên sân khấu, bầu không khí lại một lần nữa lại trở nên náo nhiệt đến cực điểm.
Lâm Nhất Nhiên vui vẻ cười ha hả, mà Trần Tư Tầm lại chỉ lẳng lặng ngồi im bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng cô, ánh mắt hơi lo lắng.
“Sau đây là tiết mục đánh đàn Piano do bạn Tân Lương biểu diễn: Bản tình ca đau thương bất tận! Mọi người hãy vỗ tay hoan nghênh!”
Người dẫn chương trình treo lên một nụ cười tiêu chuẩn, Lâm Nhất Nhiên sửng sốt một phen, lúc mọi người đang trầm trồ khen ngợi, cô quay sang nhìn Trần Tư Tầm, xung quanh rất tối, không nhìn rõ được vẻ mặt của anh, Lâm Nhất Nhiên nghi hoặc hỏi: “Tân Lương?”
“Ừhm!” Trần Tư Tầm nhẹ nhàng lên tiếng, giơ tay kéo bàn tay nhỏ của cô về phía anh, “Là Tân Lương!”
“Không phải mấy ngày nay cô ấy không tới trường học rồi sao?” Nghe thấy anh trả lời, Đường Cẩm cũng chen miệng vào nói: “Đã một thời gian không gặp cô ấy rồi.”
Lâm Nhất Nhiên cau mày, kéo tay Trần Tư Tầm, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Bên dưới khán đài im lặng, không có một chút âm thanh nào.
Tân Lương mặc một bộ quần áo trắng, từ từ đi lên sân khấu, không biết có phải bởi vì do ánh đèn hay không mà khuôn mặt trắng nõn của Tân Lương bây giờ trở nên cực kỳ xanh xao.
Cô đi đến ngồi bên cạnh chiếc Piano, tay trái nâng cao lên rồi lại hạ xuống.
Đông-----
Giả vờ thật bình thản, không chạm vào ký ức kia
Sợ rằng không