Tác giả: Kiêu Dương Noãn Noãn
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1288 lượt.
ông xứng.”
“Chị có tư cách gì đánh giá chúng tôi như vậy?”
Lâm Nhất Nhiên ngẩng mạnh đầu, nhìn khuôn mặt trang điểm khéo léo của người đối diện: “Chị có tư cách gì nói như vậy?”
Bội Tưởng khẽ cười một tiếng, giống như là cô gái đang ngồi đối diện nói chuyện thật buồn cười.
“Tôi có tư cách gì ư?”
Bội Tưởng quan sát mặt mày sáng sủa của Lâm Nhất Nhiên, không tự giác trưng ra một vẻ mặt khinh thường, “Chỉ bằng thời gian tôi ở bên cạnh Trần Tư Tầm gần mười năm, xung quanh anh ta có bao nhiêu người phụ nữ, dạng gì cũng có, chỉ dựa vào một con nhóc mười tám tuổi như cô mà muốn kéo anh ta đến bên cạnh mình, quả thực là một chuyện viển vông.”
Lâm Nhất Nhiên trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên nhẹ nhàng mở miệng: “Chị không biết rằng. . . . .trên thế giới này, có bao nhiêu người yêu nhau mà lại không thể đến được với nhau sao?”
Không đợi Bội Tưởng trả lời, Lâm Nhất Nhiên vẫn tiếp tục nói.
“Trên thế giới này, có rất nhiều người yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau, rõ ràng là yêu nhiều như thế, lại bởi vì vô số nguyên nhân khiến cho họ không thể ở bên nhau, chị có biết bọn họ đã đau khổ như thế nào không? Mà hiện tại, tôi và anh ấy yêu nhau, may mắn có thể được ở bên nhau, chị dựa vào cái gì mà lại khoa tay múa chân, nói nhăng nói cuội, chị dựa vào cái gì mà nói chúng tôi không thích hợp, chị dựa vào cái gì mà muốn chia rẽ hai chúng tôi?”
Lâm Nhất Nhiên nói một lèo cực nhanh, lời nói sắc bén, ánh mắt sáng quắc nhìn vào Bội Tưởng, hai hàng lông mày hờ hững mà quật cường, dáng vẻ không khác gì Tân Lương, vô cùng mỏng manh nhưng lại vô cùng kiêu ngạo.
Bội Tưởng chau mày nhìn cô nữ sinh trước mặt, dường như không nghĩ tới, chỉ cách có vài ngày ngắn ngủi mà cô lại có được cái khí thế như vậy, suy nghĩ gần như thấu triệt tất cả.
“Bội Tưởng, để tôi nói cho chị biết.” Lâm Nhất Nhiên chậm rãi đứng dậy, nhìn người phụ nữ trước mặt, trong mắt cô hiện lên hình ảnh của Tân Lương đang nắm tay Chiêu Dương đứng trước toàn trường, khi đó, cô ấy kiêu ngạo, phóng khoáng không ai sánh nổi.
“Tôi yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu tôi, chúng tôi yêu nhau.” Cô chậm rãi mở miệng, gằn lên từng tiếng, nói rành mạch, rõ ràng, rất có khí phách, “Cho dù điều đó là sai lầm nhưng cũng đáng giá.”
Lúc trước, Tân Lương cũng kéo tay Chiêu Dương như vậy, đứng ở trước mặt bao nhiêu người, lạnh lùng kiêu ngạo nói ra những lời này. Lúc trước, Lâm Nhất Nhiên chỉ biết đứng từ xa hâm mộ tình cảm của hai người bọn họ, ngưỡng mộ tình yêu thật vĩ đại, cô cũng đã từng sau khi quen với Lý Điển mà nhàn nhạt nói ra rằng: “Thì ra tình yêu cũng chỉ có như vậy.”
Nhưng mà bây giờ, tuy Lâm Nhất Nhiên cô không xinh đẹp bằng Bội Tưởng, cũng không thể sánh được với mười năm mà Bội Tưởng ở bên cạnh Trần Tư Tầm, nhưng cô vẫn kiêu ngạo đứng trước mặt Bội Tưởng nói ra những lời này, đơn giản chỉ vì cô thật sự đã yêu, mà mãi đến khi gặp anh, cô mới biết được, thì ra, tình yêu thật sự vĩ đại như vậy.
Anh mạnh mẽ thay đổi cuộc sống của cô, mạnh mẽ thay đổi suy nghĩ của cô.
Anh là chất độc Arsenic trioxide, làm cho cô cười, làm cho cô nghĩ rằng đó là đường mật khiến cô uống cạn, rồi dần dần thẩm thấu, dần dần vì anh mà thay đổi.
Tất cả đều bởi vì hai chữ. . . . .tình yêu!
Tốt nghiệp
Đối với lời nói của mình, Bội Tưởng rốt cuộc có nghe lọt hay không, Lâm Nhất Nhiên cũng không biết, nhưng mà cô cũng không có thời gian để quan tâm tới những điều này, bởi vì trước mt, buổi lễ tt nghiệp sp bt đầu.
Lm Nht Nhin cầm bi diễn văn từ phía sau khn đi đi ra, đứng ở bn cạnh mn sn khu, lén lút nhn ra bn ngoi, trng thy những gơng mặt quen thuộc, bỗng trong lòng c cảm thy cực kỳ chua xt.
Cui cùng. . . . . .cũng tt nghiệp rồi.
Mời giờ sng, buổi lễ tt nghiệp chính thức bt đầu.
Lm Nht Nhin đại biu cho học sinh ton trờng, bc ln khn đi, c c gng sửa sang lại đồng phục, trong đầu đột nhin suy nghĩ, ba năm nay, mnh cha bao giờ trải qua thời khc nh vậy, bỗng nhin c cảm thy bộ đồng phục đang mặc trn ngời đẹp biết bao.
Bên dưới đã có người hai mắt đã đỏ lên, nhỏ giọng nức nở, Lâm Nhất Nhiên buông bài diễn văn trong tay xuống, nhìn thẳng vào học sinh toàn trường, hốc mắt cô cay cay, giọng nói bắt đầu run rẩy: “Dù cho sắp phải chia tay, nhưng nơi này vẫn như cũ, là ngôi nhà chung của tất cả chúng ta, cho chúng ta vô vàn ấm áp.”
“Chúng ta ai cũng đều không nỡ phải chia tay như vậy, bởi vì chúng ta đã từng giúp đỡ lẫn nhau, bởi vì đó là sự cho đi mà không cần đền đáp, là hồi ức đẹp nhất của tất cả mọi người.”
Thầy hiệu trưởng tháo kính, lau khóe mắt, một vài chủ nhiệm lớp ho khan mấy tiếng, che dấu đi sự nghẹn ngào trong lòng mình, Lâm Nhất Nhiên quay đầu đi nơi khác, hít hít mũi, lúc quay đầu trở lại, cô vẫn mang một vẻ mặt tươi cười, nhịn không được lại nghẹn ngào nói: “Vĩnh viễn tôi sẽ không quên những ngày tháng chúng ta đã cùng nhau trải qua. Tôi vẫn muốn nói rằng, thời gian ba năm trung học này, có các bạn ở bên cạnh thật tốt.”
Phía sau, âm nhạc lại vang lên, có người cao gi