Tác giả: Kiêu Dương Noãn Noãn
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.
cẩn thận lại rơi vào cạm bẫy
Không dễ dàng che giấu hoặc học được cách lừa dối
Lừa dối được người khác nhưng không lừa dối được bản thân mình
Bước ra khỏi ngọn lửa ái tình, chỉ còn lại một mảnh tàn tro
Đi hết một vòng tròn, từ đầu đến cuối, tất cả chỉ còn là hư vô
Xuân Hạ Thu Đông đều giống như giấc mộng
Tại sao tôi vẫn cứ mãi đắm chìm . . . .
Lâm Nhất Nhiên chưa từng nghe Tân Lương hát bao giờ, từ trước đến nay đều là Chiêu Dương hát còn Tân Lương thì đệm nhạc, Lâm Nhất Nhiên chưa bao giờ biết. . . . . .giọng hát của Tân Lương cũng có thể trầm thấp đến mức này, còn có một chút run rẩy, tiếng Piano thanh thúy lại vang lên trên sân khấu, thật khó để có thể cảm nhận được hết nỗi bi thương.
Đây là Tân Lương trước giờ vẫn sắc bén và lạnh lùng kiêu ngạo sao?
Lâm Nhất Nhiên cảm thấy rất bất ngờ, Đường Cẩm ngồi bên cạnh cũng nhăn mặt, “Lâm Nhất Nhiên, Tân Lương. . . . .thật sự là đã chia tay với Chiêu Dương rồi à?”
Lâm Nhất Nhiên im lặng lắc đầu, cô dụi dụi mắt, không hiểu tại sao, cô cảm thấy khóe mắt mình cay cay, đột nhiên muốn khóc.
Bỗng nhiên, có một bàn tay che trước mắt cô, nghe thấy mùi hương quen thuộc, bên tai là giọng nói của anh. . . . .
Tân Lương không nhìn phím đàn, cũng không nhìn bản nhạc, tay trái nhẹ nhàng xẹt qua, đàn lên ba nốt âm bè, một đoạn nhạc đệm hoa lệ nổi lên, phía dưới khán đài xôn xao, một tràng vỗ tay không biết từ đâu vang lên.
Ai ngờ, cô đột nhiên ngừng lại, trên sân khấu là một mảnh tĩnh lặng.
Tân Lương hơi cúi thấp đầu, hướng vào Microphone nói:
“Mặc kệ bây giờ cậu đang ở nơi nào, mặc kệ cậu hiện tại như thế nào. . . . .”
Giọng nói của cô nghẹn ngào, run rẩy:
“Hãy quên tôi đi.”
Phía dưới ồ lên, Tân Lương cũng không để ý, ngón tay tiếp tục đặt trên phím đàn.
Hát không hết một bản tình ca đau thương dài vô tận
Thế giới này không có một tình yêu hoàn mỹ
Ngày đêm nghe gió rít, hoa rơi rụng
Càng thêm tàn nhẫn
Hát không hết một bản tình ca đau thương dài vô tận
Thế giới này không có định mệnh vĩnh hằng
Nghe nói nơi nơi đều xinh đẹp, nhưng không thể thấy rõ
Hạnh phúc của tôi đến tận cùng đang ở nơi đâu
Nghe nói nơi nơi đều xinh đẹp, nhưng không thể thấy rõ
Hạnh phúc của tôi đến tận cùng đang ở nơi đâu
Trái tim của Lâm Nhất Nhiên đập rất nhanh, bên tai vẫn vang lên giọng nói dễ nghe của Trần Tư Tầm, còn mang theo một chút do dự: “Máy bay A330 nước Pháp sau ba giờ cất cánh từ Rio Janeiro, đã gặp tai nạn tại khu vực biển Thái Bình Dương, Chiêu Dương. . . . . .chín người Hoa kiều trên máy bay, toàn bộ. . . . Toàn bộ đều gặp nạn.”
Lâm Nhất Nhiên chỉ cảm thấy trong đầu mình “oanh” lên một tiếng, bàn tay cô đang nắm lấy tay anh run lên bần bật.
Đôi mắt đã bị anh che khuất, thính giác trở nên cực kỳ mẫn cảm, cô nghe được tiếng ca nghẹn ngào của Tân Lương ở phía dưới, âm thanh của từng phím đàn đang rung lên, bên trên mọi người xôn xao bàn tán.
Giọng nói bên tai vẫn tiếp tục: “Mẹ của Tân Lương thì đang bị bệnh nguy kịch, hiện giờ. . . . .khó tránh khỏi nguy hiểm đến tính mạng.”
“Tân Lương. . . .”
“Cô ấy biết hết rồi.”
Người đàn ông bên cạnh thở dài một tiếng, từ từ đem cô ôm đến trước ngực, vẫn như cũ, che khuất ánh mắt cô, nhẹ nhàng nói: “Em muốn khóc thì hãy khóc đi, lúc đi an ủi cô ấy thì hãy cố gắng đừng rơi nước mắt.”
Hát không hết một bản tình ca đau thương dài bất tận. . . .
Thế giới này không có một tình yêu hoàn mỹ
Trên sân khấu, giọng ca của Tân Lương đã nghẹn ngào đến cực điểm, không còn có thể nghe rõ được nữa, bên dưới, mọi người càng bàn tán xôn xao, người dẫn chương trình nhìn thấy tình thế có vẻ bất thường, vội vàng bước lên sân khấu, cười gượng: “Dường như cảm tình của Tân Lương đối với trường học rất sâu đậm, hô hô.”
“Tiết Trạch! Là học trưởng Tiết Trạch!”
Đường Cẩm bỗng nhiên hô to, kéo tay Lâm Nhất Nhiên: “Lâm Nhất Nhiên, học trưởng Tiết Trạch đem Tân Lương dẫn đi rồi! Ôi, Lâm Nhất Nhiên, cậu đi đâu vậy?”
Lâm Nhất Nhiên bỗng nhiên đứng bật dậy, không để ý đến Đường Cẩm đang hô to, chạy về phía cửa sau.
“Để cho cô ấy đi đi.” Trần Tư Tầm giơ tay, ý bảo Đường Cẩm bình tĩnh, “Không sao đâu.”
“A. . . .” Trần Tư Tầm đã nói như vậy, Đường Cẩm cũng không biết phải nói gì nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu, tiếp tục xem những tiết mục phía trên sân khấu.
Trần Tư Tầm lại gật đầu chào với một giáo viên ngồi bên cạnh rồi đứng dậy đi ra ngoài theo Lâm Nhất Nhiên.
Bởi vì em yêu anh
Lâm Nhất Nhiên vẫn còn nhớ rõ, vài ngày trước, Tân Lương vẫn còn ngồi trên sàn uống bia với mình, tuy lúc đó trông cô ấy cũng có vẻ đau khổ, nhưng vẫn luôn lạnh lùng và cao ngạo, Tân Lương còn nghiêng đầu cười, nói với cô: Lâm Nhất Nhiên, cậu đừng lo lắng!, còn khi nhắc tới Chiêu Dương, ánh mắt của Tân Lương sẽ trở nên dịu dàng, vô thức mỉm cười, cô ấy còn nhếch miệng, giơ lon bia nhìn về phía cô, cười vui vẻ nói: Chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc.
Làm sao có thể. . .Tại sao lại có thể như vậy?
“Tân Lương!” Lâm Nhất Nhiê