Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.
t đắc dĩ, không biết lúc nào thì khúc mắc giữa Mộ Trường Phong và Từ Du Mạn mới có thể tháo gỡ. Cô bị kẹt ở chính giữa, rất khó xử.
“Nó cũng không nhận cậu, đi cái gì mà đi?” Viên Hân bén nhọn nói.
Mộ Trường Phong không vui nhìn người khách không mời mà đến này. Con gái của bà ta kết hôn, danh sách khách mời không có bà ta mà bà ta còn lạnh nhạt như vậy, khó trách Mạn Mạn không nhận lại bà ta, một người đàn bà máu lạnh vô tình như vậy.
“Cô ấy là em gái của tôi.” Mộ Trường Phong nói từng chữ từng câu. Đúng vậy, Mạn Mạn là em gái của anh, cho nên anh muốn nhìn thấy cô lập gia đình, nhìn thấy cô hạnh phúc.
“Em gái? Nó là em gái gì của cậu?” Viên Hân cười lạnh. Không ngờ Mộ Trường Phong cũng biết quan tâm tới người khác. Cái con bé đáng ghét đó lại muốn lập gia đình, ha ha, là cậu thanh niên họ Cố đó
Trong mắt Viên Hân lóe lên hận ý. Con bé chết tiệt đó lại không quan tâm tới bà, lại không thèm để ý đến bà, không giúp bà. Thật là một đứa bé ngang ngược đáng ghét.
“. . . . . .” Mộ Trường Phong không muốn tranh cãi với người đàn bà này, nhìn cũng khiến người ta ghê tởm. Anh vẫn nghĩ không ra, sao Mạn Mạn tốt như vậy lại là con gái do Viên Hân sinh ra chứ. Viên Hân cũng không để bị mất mặt liền rời khỏi chỗ của Mộ Trường Phong.
Viên Hân vừa mới rời đi, Mộ Trường Phong liền dặn dò người giúp việc không cho phép để Viên Hân vào cửa nữa. Lúc trước anh và Tuyết Tuyết dọn ra ngoài ở chính là không muốn nhìn thấy vẻ mặt xấu xí của người đàn bà này, nếu như bà ta cứ muốn tới thì tới, như vậy dọn ra ngoài còn có ý nghĩa gì chứ.
Long Mị Úc nhìn thiếp mời trong tay, chậc chậc hai tiếng:
“Không ngờ tới cô ấy lại còn mời mình chứ.” Mà Cố Uyên tại sao lại đồng ý. Ha ha, thật là thú vị.
“Cậu chủ, bên Trung Đông bảo cậu đi bàn bạc chuyện làm ăn, người xem. . . . . . ?” Tiệc cưới không có chút quan trọng nào nên không cần đi tham gia. Chuyện làm ăn lần này không phải lớn bình thường, nếu thành công thì tương đương với việc nắm chắc hơn phân nửa các vụ buôn bán vũ khí ở Trung Đông rồi.
“Bên kia kéo dài thêm hai ngày nữa rồi trả lời.” Long Mị Úc không thèm quan tâm mà nói.
“Nhưng…”
“Không nhưng gì cả, chúng ta cũng phải kiêu ngạo một chút, nếu không bên Trung Đông kia còn có thể cho rằng chúng ta dễ bị bắt nạt. Mấy thứ bọn họ chế tạo ngoại trừ chúng ta ra còn có ai dám nhận?”
“Nhưng gia tộc Hách Liên bên kia. . . . . .”
“Hách Liên? Bọn họ thì tính là cái gì? Bọn họ chủ yếu là làm ma túy. Ta nghĩ bên Trung Đông không thể nào toàn bộ đều là lũ ngu ngốc. Đem mấy thứ đó bán cho gia tộc ma túy, Hách Liên có thể nuốt xuống được nhiều như vậy sao.” Long Mị Úc đã tính trước, nói: “Yên tâm, tôi nắm chắc.”
Đúng vậy, cậu chủ có lúc nào thì tính sai chứ? Hắn chỉ cần đi làm theo như lời cậu chủ nói là được. Chuẩn bị rời đi, lại bị Long Mị Úc gọi lại:
“Nhớ giúp tôi đặt vé máy bay đi Bắc Kinh.”
“Vâng, cậu chủ.”
Từ Du Mạn tỉnh giấc, phía sau thân thể lại bị anh phủ lên, hôn lên lưng của cô:
“Mạn Mạn… Mạn Mạn.” Lật người cô lại, anh lại tiếp tục hôn.
Lúc tỉnh lại lần nữa thì đã 10 giờ rồi. Từ Du Mạn vừa nhìn thấy thời gian, liền dùng sức bò dậy. Kết quả chân mềm nhũn ngã xuống giường. Cố Uyên ở bên cạnh cười đến không tim không phổi, Từ Du Mạn trừng mắt một cái, anh liền đàng hoàng lại: “Tắm rửa trước đi.” Cố Uyên ôm lấy cô.
Từ Du Mạn được Cố Uyên ôm lên, trong nháy mắt nhìn thấy chút dấu vết trên ga trải giường, sau đó quay đầu đi. Đỏ mặt, vùi đầu vào trong ngực anh, không biết đang nghĩ cái gì.
Chỗ đó vẫn còn hơi đau, chân cũng mềm nhũn, đứng lên cũng không nổi nữa. Đều là tại anh, chính là Cố Uyên. Từ Du Mạn hồi tưởng lại tình hình chiến đấu kịch liệt tối hôm qua, làm sao cô có thể hi vọng người đàn ông 26 năm là xử nam vào lúc đó còn có thể khống chế được mình chứ? Vì vậy mới có màn không biết tiết chế tối hôm qua.
Từ Du Mạn đang hối hận, hoặc là cho sớm một chút, hoặc là kiên trì thêm một ngày nữa, lúc này phải làm thế nào? Sắp cử hành hôn lễ rồi. Cố Uyên cũng biết mình sai rồi, vẻ mặt lấy lòng giúp cô tắm rửa, sau đó lại giúp cô mặc quần áo tử tế. Từ Du Mạn bước đi vẫn có chút cảm giác hơi khó chịu. Mỗi lúc như vậy, cô đều sẽ trừng Cố Uyên, mà anh cũng thừa nhận cái trừng mắt của cô, vẻ mặt lấy lòng.
Tôn Tôn thúc giục rất nhiều lần Cố Uyên mới đỡ Từ Du Mạn đi xuống lầu. Tôn Tôn nhìn một cái liền biết ngay chuyện gì xảy ra, sắc mặt không tốt dạy dỗ Cố Uyên:
“Con cũng không nhìn xem đây là thời điểm nào, không biết tiết chế như vậy, bé Mạn làm sao chịu được.” Nghe Tôn Tôn nói khiến khuôn mặt của Từ Du Mạn đỏ bừng lên.
“Không cần nói nữa, còn không mau chuẩn bị.”
Tôn Tôn lúc này mới kéo Từ Du Mạn đi, bắt đầu trang điểm cho cô. Từ Du Mạn có chút giật mình đối với kỹ năng thành thạo của Tôn Tôn. Đây cũng không phải là kỹ thuật mà thợ trang điểm bình thường có thể rèn luyện được, cô thật không biết phải nói thế nào mới đúng, trong đầu chỉ nghĩ đến một cụm từ, điêu luyện sắc sảo.
Chương 88.2
“Mẹ anh trước khi kết hôn, là thợ trang điểm nổi tiếng, Đề Na.”
“Đề