Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.
húng tôi mời rượu đã uống rất nhiều rồi, bây giờ mà so tài có phải thiếu công bằng hay không?” Lời nói của Tôn Tôn khiến khách khứa đang dự tiệc đồng tình. Người sáng suốt vừa nhìn đều có thể nhận ra cô dâu đã sắp không chống đỡ được rồi, bây giờ đề xuất so tài chính là thiếu công bằng, lại hiềm nghi bắt nạt tiểu bối.
Ông cụ Tạ vốn cũng không nghĩ nhiều như vậy, ý nghĩ muốn so tài cũng là nhất thời nảy ra. Ông cũng không cố ý bắt nạt người, đây là sự thật.
“Vậy thì để cho Vận Tư của chúng tôi uống trước hai chai rồi so tài?” Bị người ta đổ oan là bắt nạt tiểu bối, khuôn mặt của ông cụ Tạ cũng đỏ lên rồi. Ông lúc nào lại bị người ta hoài nghi như vậy chứ?
Cố Uyên lôi kéo Từ Du Mạn, ra hiệu cho cô không nên kích động. Từ Du Mạn làm sao có thể kích động chứ, liền cho anh một ánh mắt yên tâm.
“Ông Tạ, nói như vậy so tài đương nhiên là phải có đánh cuộc mới có động lực, không biết ông Tạ có thể đưa ra thứ gì để cho cháu đồng ý tiếp nhận cuộc so tài này? Cháu cũng không làm không công.”
Từ Du Mạn cũng biết chính mình xác thực đã uống rất nhiều rượu rồi, nhưng cuộc so tài này bây giờ không muốn cũng phải tiếp nhận. Ông cụ Tạ dường như không nghĩ tới Từ Du Mạn còn có thể nghĩ tới chuyện này, cúi đầu suy nghĩ một chút rồi nói:
“Ta không mang theo cái gì quý giá tới đây.” Ông Tạ không khỏi có chút lúng túng, không ngờ lại gặp phải vấn đề quẫn bách như vậy.
“Ha ha, vậy cháu đưa ra thì thế nào? Cháu là hậu bối, có thể đề xuất muốn một thứ mà bất quá cũng chính là mục đích của ông cụ Tạ, chính là để giúp vui, khiến mọi người vui vẻ, cho nên cũng không tiện đòi cái gì quá quý trọng. Như vậy cháu liền tùy tiện lấy một thứ mà ông cụ Tạ mang tới đây được không ạ? Mà cháu cũng lấy từ trên người mình một vật ra cược để công bằng.”
Từ Du Mạn lấy sợi dây chuyền trên cổ mình xuống. Từ Du Mạn vừa nói ra, tất cả mọi người đều cảm thấy Từ Du Mạn thật là thông minh. Vật lấy ra cược cũng phải thú vị một chút, người xem cũng có thể càng thêm tận hứng. Lại thấy Từ Du Mạn đã lấy sợi dây chuyền số lượng có hạn có vẻ rất xa xỉ ở trên cổ xuống, ý tứ đã đủ rõ ràng. Huống chi vừa rồi ông cụ Tạ cũng đã nói trên người cũng không có thứ gì quý giá, cho nên yêu cầu này của Từ Du Mạn cũng không quá đáng, cũng không có nhân cơ hội muốn lấy cái gì quý giá. Như vậy xem ra vẫn là Từ Du Mạn bị thua thiệt.
“Được thôi.” Ông cụ Tạ suy nghĩ một chút, đồng ý với yêu cầu của cô.
Tạ Vận Tư lúc đầu cũng không biết ông nội của mình làm sao lại nghĩ ra chuyện này, còn lôi kéo tay ông, ý muốn ông đừng làm ra chuyện khác người. Nhưng sau đó Tạ Vận Tư cũng có chút mong đợi. Cô không tin tửu lượng của Từ Du Mạn còn có thể thắng được cô.
“Cô muốn thứ gì?”
“Đầu tiên phải nói trước, mọi người làm chứng. Cho dù là thứ gì, ông Tạ cũng không thể quỵt nợ nha.” Lời này cô hướng về phía khách mời mà nói.
“Được, chúng tôi làm chứng.”
Ông cụ Tạ vừa nghe Từ Du Mạn nói, cảm giác mình giống như rơi vào bẫy của Từ Du Mạn, trong lòng có chút lo lắng. Lúc này đổi ý là không thể nào. Đổi ý thì có thể đổi ý, nhưng một khi đổi ý thì một đời lừng lẫy sẽ phải hối hận rồi. Cô bé này, ánh mắt hẳn sẽ không độc như vậy đâu.
“Cô muốn cái gì?” Ông cụ Tạ cũng không cảm giác chính mình lúc nói chuyện có chút run run rồi. Đành phải mong rằng ánh mắt của cô bé này không độc như vậy.
“Ha ha, ông Tạ, cháu có thể muốn cây gậy kia của ông không? Cháu thấy ông Tạ thật ra thì chân không có bệnh gì nặng nhưng vẫn chống gậy, như vậy đối với sức khỏe của ông không có gì tốt. Có lẽ lấy gậy ra, chân liền nhanh nhẹn cũng không chừng.”
Chân của ông cụ Tạ có chút cà thọt. Nhưng cô cũng nhìn ra, không cần gậy cũng hoàn toàn có thể đi lại bình thường. Mọi người nghe xong đều cảm thán ở trong lòng Từ Du Mạn thật quá khéo hiểu lòng người, chỉ có ông cụ Tạ là đổi sắc mặt. Nếu như lúc này có ai nhìn ông cụ Cố, sẽ phát hiện đôi mắt của ông cụ Cố sáng loáng, đắc ý cười. Cháu dâu của mình thật có ánh mắt tinh đời.
Ông cụ Tạ lại cảm thấy, đằng sau nhất định là ông cụ Cố giựt giây, nếu không cây gậy bình thường như vậy, cô bé này sao có thể coi trọng chứ? Nhưng vừa rồi cũng không nhìn thấy cô bé này cùng lão già Cố có trao đổi gì, thậm chí trao đổi ánh mắt cũng không có. Chẳng lẽ cô bé này thật sự là bởi vì như lời cô bé nói?
Nhưng nhìn vẻ mặt của cô bé rất giống thật, hoàn toàn không có lừa dối. Ông cụ Tạ vẫn bị mặt ngoài của Mạn Mạn nhà chúng ta lừa gạt rồi. Từ Du Mạn đâu thật sự là vì nguyên nhân đó, dĩ nhiên điều này cũng có một phần. Nguyên nhân phần lớn vẫn là bởi vì ông cụ Tạ khiêu khích cô, cô đương nhiên là muốn vớt thể diện rồi. Vừa rồi lúc nói muốn một thứ trên người ông ấy, cô chú ý tới ông cụ Tạ không chút dấu vết liếc mắt nhìn cây gậy đen nhánh trong tay, trong lòng phỏng đoán cây gậy này nhất định không phải gậy bình thường.
Ông cụ Tạ nhắm mắt đồng ý. Sau đó nhìn Tạ Vận Tư thật sâu, ý tứ trong mắt đã rõ ràng, nhất định phải thắng, nhất định phải thắng. Lần này không phải vì mặt mũi, vì cây gậy này cũng phải thắng.
Cố Uyên nhìn bộ dạng của Từ D