Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
Na?” Thợ trang điểm quốc tế đã biến mất vào 26 năm trước sao? Không ngờ lại là mẹ của Cố Uyên. Thảo nào Tôn Tôn trông còn trẻ tuổi như thế, có liên quan đến kỹ thuật trang điểm cùng bảo dưỡng cao siêu.
Dưới kỹ thuật trang điểm khéo léo của Tôn Tôn, Từ Du Mạn vốn đã đẹp lại càng đẹp hơn. Cố Uyên cũng sắp không dời mắt được rồi. Đây là Mạn Mạn của anh, bà xã của anh, người phụ nữ của anh. Cố Uyên tự nhiên sinh ra cảm giác tự hào.
Bởi vì không có người nhà và mẹ đẻ, tay của Từ Du Mạn là do chú bảo vệ giao cho Cố Uyên. Dĩ nhiên cô làm sao có thể không mời chú bảo vệ đáng yêu như vậy chứ. Hơn nữa ở thời điểm mời chú ấy, cô đã nhận chú ấy là cha nuôi. Cha nuôi giao cho con rể, không có ai nói không thể.
Sau khi chú bảo vệ đặt bàn tay của Từ Du Mạn vào trong tay Cố Uyên, Từ Du Mạn kéo tay anh đi về phía đầu kia thảm đỏ. Thật ra khi cô nói muốn tự mình lên kế hoạch hôn lễ, cũng không có thay đổi nhiều lắm so với bình thường, chính là có chút thay đổi nhỏ này.
Chú bảo vệ, cũng là cha nuôi, nhìn Từ Du Mạn đi trên thảm đỏ, tràn đầy nụ cười vui mừng. Mộ Trường Phong cũng thế, những người thân bạn bè quan tâm đến Từ Du Mạn đều ở trong lòng yên lặng chúc cô hạnh phúc, ngay cả Tống Lâm Bạch cũng không tiếc lời chúc phúc của mình. Chỉ có Âu Dương Nhất Phàm, tay gắt gao nắm chặt, gân xanh nổi hết lên, giống như đang cực lực chịu đựng cái gì đó.
Long Mị Úc cảm thấy nhàm chán, sớm biết vẫn như những phong tục cũ thì đã không tới. Vừa định đứng dậy rời đi, chỉ nghe thấy mục sư nói:
“Anh Cố Uyên, anh có nguyện ý lấy cô Từ Du Mạn làm vợ, tuân theo nguyên tắc làm người chồng tốt, không thể để cho vợ của mình đau lòng lo lắng căng thẳng, bà xã không vui phải dỗ dành để bà xã vui vẻ, bà xã vui vẻ phải làm cho bà xã càng vui vẻ hơn, tất cả nghe theo chỉ huy của bà xã, có phúc cùng hưởng, có họa không được tự mình gánh vác, bất luận sinh lão bệnh tử, đều quan tâm trân trọng và chăm sóc cho bà xã không xa không rời không?” Long Mị Úc ngồi trở lại, quả nhiên như vậy mới thú vị chứ.
“Tôi nguyện ý.” Cố Uyên đã sớm biết Từ Du Mạn là một quỷ tinh linh rồi, những thứ này hẳn nên coi là nằm trong dự liệu của anh. Anh cũng bị câu nói ‘có họa không được tự mình gánh vác’ làm cho cảm động.
Mục sư hỏi tiếp: “Cô Từ Du Mạn, cô có nguyện ý để anh Cố Uyên trở thành chồng của mình, hơn nữa cam kết những lúc anh ấy cần cô, cô sẽ ở bên cạnh anh ấy, không xa không rời không?”
“Tôi nguyện ý.”
“Hiện tại, có người nào phản đối bọn họ kết làm vợ chồng không?” Âu Dương Nhất Phàm nghe những lời này, vô cùng muốn xông lên nói tôi phản đối, nhưng hắn lại không có dũng khí như vậy. Long Mị Úc ngược lại có dũng khí, nhưng hắn không có lý do làm vậy.
Mục sư đang chuẩn bị nói tiếp, rốt cuộc có người ngắt lời, liền nhiền thấy một đứa bé. Ngụy Thần Suất thanh âm mặc dù non nớt, nhưng ngữ khí cũng rất thành thục: “Tôi phản đối.”
Ngụy Thư Vọng không biết em trai chạy đi lúc nào, vội vàng kéo Ngụy Thần Suất xuống. Ngụy Thần Suất muốn giãy giụa thoát khỏi Ngụy Thư Vọng, bất đắc dĩ khí lực quá nhỏ.
“Em…” Miệng cũng bị che lại.
Ngụy Thư Vọng xin lỗi nói: “Mọi người tiếp tục tiếp tục.” Cố Uyên cảnh cáo nhìn Ngụy Thần Suất một cái.
“Như vậy tôi…”
“Tôi phản đối.”
Toàn hội trường xôn xao. Mới vừa rồi là một đứa bé phản đối, hiện tại lại có một người nữa. Người ta kết hôn, mắc mớ gì tới hắn, hắn cho rằng ai cũng có thể phản đối sao.
Người phản đối là Âu Dương Nhất Phàm. Cố Uyên nghĩ thầm, còn có chút dũng khí, như vậy mới xứng làm tình địch của anh chứ. Chỉ là có xứng đi nữa cũng sẽ thua.
“Vị này, mời trình bày lý do phản đối.”
“Tôi yêu Từ Du Mạn.”
“Thật xin lỗi, người tôi yêu là Cố Uyên.” Từ Du Mạn cự tuyệt. Tôn Tôn, Cố Bác cùng ông cụ Cố đều vui mừng nhìn con dâu và cháu dâu của bọn họ, tính tình thẳng thắn như vậy, bọn họ thích.
“Phản đối không thành lập. Tôi hiện tại tuyên bố, bắt đầu tiến hành tranh tài.”
Lời nói của mục sư lần nữa dẫn tới nhốn nháo. Không phải nên tuyên bố hai người kết thành vợ chồng rồi sao? Còn phải tranh tài gì nữa? Vừa dứt lời đã có người ở chính giữa chừa ra một vùng trống.
“Xin mời người phản đối đứng ở bên phải, chú rể đứng ở bên trái. Cô dâu đứng chính giữa. Mỗi bên kéo một tay của cô dâu, bắt đầu tranh tài kéo co. Người phản đối nhớ kĩ, đây là cơ hội cuối cùng cho anh.”
Bắt đầu hai phe lôi kéo tay của Từ Du Mạn, bắt đầu dùng sức kéo người về phía mình. Thân thể Từ Du Mạn dù sao cũng là da thịt, dùng sức như vậy, tay bắt đầu đau đớn.
Tống Lâm Bạch lo lắng đứng phía dưới mà nhìn: “Nếu như em ở trên đó, em sẽ buông tay. Mạn Mạn sẽ bị thương.”
Tống Sâm Bạch bất đắc dĩ nhìn Tống Lâm Bạch một cái. Nhìn lại phía trên, Từ Du Mạn đã đứng về phía bên Âu Dương Nhất Phàm. Thì ra đây chính là nguyên nhân em trai của anh ta thua.
Tống Lâm Bạch lựa chọn buông tay, nhưng Cố Uyên lại không buông tay, ngược lại nắm tay Từ Du Mạn, cùng cô bị kéo về phía Âu Dương Nhất Phàm. Như vậy, Cố Uyên cũng không buông tay Từ Du Mạn, cũng không làm cho tay của cô ấy bị thương.
Âu Dương N