Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341872
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.
t đến mức cô cũng ghen tỵ với nhóc Mạn đấy.
“Dù sao sau khi kết hôn vẫn là cuộc sống như trước, chỉ là thêm danh chính ngôn thuận thôi.” Từ Du Mạn bưng ly nước trái cây lên uống.
“Các cậu được tự do cưới nhau?”
“Không phải, cậu cho là tình huống giống như nhà của Cố Uyên có thể tự do cưới sao? Chúng tớ lĩnh giấy chứng nhận trước, có lẽ bây giờ dì Tôn đã đang chuẩn bị thủ tục kết hôn rồi, căn bản không cần chúng tớ lo những thứ kia.”
“Thật sao?.” Mạn Mạn hẳn sẽ hạnh phúc, người nhà Cố Uyên cũng thích cô ấy. Còn cô thì sao, ha ha. Mặc dù không có người phản đối, nhưng cũng không người nào đối xử vui vẻ với cô?
Từ Du Mạn nhìn thấy sự khổ sở trong mắt Thẩm Mặc Dư, nghĩ tới cuộc sống của A Dư sau khi cưới có thể cũng không vui vẻ như mình liền đi tới ôm lấy Thẩm Mặc Dư:
“A Dư, thật đáng tiếc, cậu không thể làm phù dâu của tớ rồi.”
“Không sao.” Vốn cái giao ước ban đầu có chỗ sơ hở, chỉ có thể làm phù dâu cho người kết hôn trước.
“Đến lúc đó nhất định phải tới. Bên cạnh tớ không có người thân, cậu chính là đại diện nhà gáicủa tớ.” Từ Du Mạn hít một hơi rồi nhẹ nhàng nói với Mặc Du. Cô không có người thân nào khác, A Dư chính là người thân duy nhất của cô, là đại diện bên nhà gái
“Ừ… ừ.”Thẩm Mặc Dư không ngu mà hỏi về người đàn bà kia. Nếu Mạn Mạn muốn thừa nhận bà ta, cô cũng không thừa nhận.
“Được rồi, xác định thời gian rồi thông báo tiếp cho cậu.”
“Được.”
Hai người mới có vài ngày không gặp, gặp được nhau liền tranh thủ bà tám, nói chuyện phiếm cả một buổi chiều. Thẩm Mặc Dư suy nghĩ một chút, hỏi ý kiến của Cố Uyên:
“Thầy Cố, chúng ta có cần cũng thông báo với Âu Dương Nhất Phàm hay không?” Như vậy có thể làm cho Âu Dương Nhất Phàm chết tâm.
Thời gian bọn họ ở Bắc Kinh, có thể Âu Dương Nhất Phàm gặp phải vấn đề gì nên rất bận, nhưng vẫn không quên mỗi ngày gởi nhắn tin cho cô. Hắn làm sao lại cố chấp như vậy chứ, nói thế nào cũng không nghe. Có lẽ làm như vậy có thể làm cho Âu Dương Nhất Phàm chết tâm. Nhưng không thể không loại trừ khả năng Âu Dương Nhất Phàm sẽ đến quấy rối. Có điều nhà họ Cố đều là quyền lớn thế lớn, khách mời tất cả đều là nhân vật có máu mặt, có lẽ Âu Dương Nhất Phàm cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cố Uyên cùng Từ Du Mạn suy nghĩ cảm thấy có thể làm như vậy nhưng anh vẫn cự tuyệt:
“Ngày cưới còn chưa xác định, không cần phải gấp gáp.”
Cũng đúng, dù sao hiện tại tất cả mọi người đều chưa được thông báo, chỉ là nói cho Thẩm Mặc Dư biết. Những bạn bè khác vẫn là chờ ngày kết hôn được xác định mới thông báo, đến lúc đó liền phát thiếp mời là được. Từ Du Mạn nghịch ngợm ở trong đầu tưởng tượng vẻ mặt của Âu Dương Nhất Phàm khi nhận được thiếp mời sẽ là như thế nào.
Hai người lấy được hộ khẩu lại lên máy bay về Bắc Kinh. Vận số không có không tốt như vậy, lần này không gặp mặt Tạ Vận Tư. Nhưng thế giới rất nhỏ, bọn họ vẫn đụng phải người quen, lại là người thật lâu chưa gặp lại - Dương Kiệt.
Dương Kiệt lên máy bay đã nhìn thấy Từ Du Mạn cùng Cố Uyên, tất cả đều thấy nhau nên cũng không thể làm bộ như không nhìn thấy. Nếu không phải cha hắn vẫn đối với hắn ân cần dạy bảo, gặp Cố Uyên nhất định phải nói chuyện tử tế, có lễ phép, tận lực lấy long thì hắn nhất định sẽ làm bộ như không nhìn thấy hai người. Tình huống này khiến hắn phải trực tiếp đi qua. Lần này Dương Kiệt đi tới bên cạnh Từ Du Mạn và Cố Uyên liền dừng lại.
“Thầy Cố, chào thầy.”
Cố Uyên trong lòng biết nhất định là cha của Dương Kiệt dạy dỗ Dương Kiệt phải làm như vậy, khẽ gật đầu. Dương Kiệt liếc mắt nhìn Từ Du Mạn, không biết là vẻ mặt gì, sau đó rời đi đến chỗ ngồi của mình.
Lúc Dương Kiệt thắt chặt dây an toàn, trong lòng thầm mắng: “Mẹ nó, thế nào lại xui xẻo như vậy đụng phải.” Hắn không muốn nhìn thấy Cố Uyên.
“Anh đã làm gì với hắn? Xem ra hắn hình như có chút sợ anh.” Từ Du Mạn tò mò hỏi. Nếu không với tính tình của Dương Kiệt, hắn sẽ không chủ động tới chủ động chào hỏi Cố Uyên như thế.
“Không có làm gì cả, hẳn là cha của hắn đã nói gì đó thôi.” Cái thế giới này chính là cường giả nói chuyện. Nếu như ông nội của anh, cả cha của anh chính là người bình thường, hiện tại anh có thể không có kết cục tốt rồi. Nhà Dương Kiệt làm sao có thể nịnh bợ anh chứ.
“Khó hiểu.”
Từ Du Mạn không hứng thú lắm. Đầu tựa vào trên bả vai anh liền ngủ thật say. Cố Uyên nhu tình như nước nhìn cô, tay vén lên mấy lọn tóc trên trán cô nhẹ nhàng ngắm nghía.
Chương 87.4
Tỉnh dậy thì đã đến Bắc Kinh. Bước vào cửa nhà, Tôn Tôn đang sắp xếp mọi chuyện, bà nhìn thấy Cố Uyên cùng Từ Du Mạn trở lại, ngẩng đầu:
“Về rồi à? Mới vừa xuống máy bay, các con đi tắm nghỉ ngơi một chút đi. Một lát nữa mẹ dặn dì Nguyệt nấu cơm.”
Dì Nguyệt là đầu bếp. Từ Du Mạn nghe đến dì Nguyệt còn có chút kinh ngạc, trước kia chưa nghe nói qua cái tên dì Nguyệt này, nghe giọng điệu thì hinh như là đầu bếp. Cố Uyên biết cô nghi ngờ cái gì, giải thích:
“Dì Nguyệt ở nhà chúng ta cũng nhiều năm rồi, mấy ngày trước có chuyện xin nghỉ về quê, chắc là mới trở lại.”
“Vâng.” Khó trách T