Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.
u Mạn, thật sự lo lắng. Thật ra mọi người đối với việc Từ Du Mạn có thể thắng cũng không chút tin tưởng. Chủ yếu người sáng suốt vừa nhìn cũng không khó nhìn ra Từ Du Mạn đã sắp say, hiện tại làm sao có thể so được với Tạ Vận Tư một giọt rượu còn chưa uống, hơn nữa xuất thân quân nhân thế gia, đã từng trải qua huấn luyện chứ?
“Mạn Mạn…” Cố Uyên muốn ngăn cản lại bị cô ngăn lại.
“Không cần lo lắng, em không sao, nhất định sẽ thắng.” Từ Du Mạn đã tính trước. Người khác nhìn thì thấy cô không tự lượng sức mình nhưng cũng có rất nhiều người ủng hộ cô.
Nghe phía dưới bàn luận xôn xao, mọi người còn cho rằng hiện tại liền cụng rượu như vậy đối với Từ Du Mạn một chút cũng không công bằng, Tạ Vận Tư dưới tình huống mọi người còn chưa chú ý tới, quơ lấy một chai rượu ngũ lương (loại rượu trắng nổi tiếng ở Tứ Xuyên làm bằng năm loại lương thực) rót vào trong miệng.
Đây chính là rượu ngũ lương, độ cồn không thấp, Tạ Vận Tư ôm chai rượu bắt đầu uống, giống như là đang uống bia vậy.
“Hay… hay….” Thật sự rất hào sảng. Một cô gái như vậy, có bao nhiêu đàn ông có thể vượt qua được?
Từ Du Mạn không chịu yếu thế, lập tức cũng nhặt lên một chai rượu ngũ lương rót vào mồm. Toàn sảnh tiệc yên lặng như tờ. Duy nhất chỉ có thể nghe thấy âm thanh uống rượu của Từ Du Mạn và Tạ Vận Tư hai đại mỹ nhân yểu điệu.
“Aiz, sao em không lo lắng cô ấy à?” Trương Chương Việt chọc chọc Thẩm Mặc Dư đang xem đến hăng say, trong giọng nói có chút lo lắng hỏi.
Thẩm Mặc Dư dường như có chút không vui vì Trương Chương Việt làm gián đoạn tâm tình xem kịch hay của cô, có chút không vui nhưng lại rất tự hào nói:
“Nhóc Mạn sẽ không làm chuyện không nắm chắc. Huống chi đẳng cấp uống rượu của nhóc Mạn cũng không kém như mọi người tưởng tượng đâu.” Cô là bạn thân của Từ Du Mạn nhiều năm như vậy cũng không phải là giả, dĩ nhiên biết bạn mình có chủ ý gì rồi, hơn nữa cô tin chắc Từ Du Mạn nhất định sẽ thắng.
Âu Dương Nhất Phàm còn có Tống Lâm Bạch cũng lo lắng nhìn Từ Du Mạn đang là tiêu điểm, lo lắng rõ ràng. Ngay cả Tống Sâm Bạch cũng có một tia hứng thú nhìn cô. Long Mị Úc cũng rất hứng thú nhìn trò hay, không có quá nhiều biểu hiện.
Một chai rượu ngũ lương rất nhanh chỉ thấy đáy, Tạ Vận Tư nhanh chóng cầm lên chai rượu ngũ lương thứ hai. Đồng thời Từ Du Mạn cũng đã uống cạn sạch một chai, cô không chịu yếu thế lại mở ra một chai rượu ngũ lương rót vào miệng. Hiện tại, vẫn là Từ Du Mạn rơi ở phía sau. Chỉ là mọi người có thể biết, đó là bởi vì Tạ Vận Tư uống trước Từ Du Mạn, nếu không hiện tại hẳn là ngang bằng rồi.
Cố Uyên bất đắc dĩ. Đối với cô, anh không thể làm gì, đành phải mặc cho cô liều lĩnh. Gửi cho Tôn Tôn một ánh mắt, Tôn Tôn nhìn thấy lo lắng trong mắt liền hiểu rõ, vội vàng lui ra ngoài, gọi một cú điện thoại cho bác sĩ tư nhân của nhà họ Cố. Cố Uyên là lo lắng tiếp tục uống như vậy sẽ ngộ độc rượu, hiện tại bảo cô dừng lại là không thể rồi, đành phải trước hết là chuẩn bị bác sĩ, để phòng ngộ nhỡ.
“Hay.” Từ Du Mạn đã đuổi kịp tốc độ của Tạ Vận Tư.
Chương 88.4
Mắt thấy tốc độ uống rượu càng lúc càng chậm, tốc độ biến mất của chất lỏng trong bình càng lúc càng chậm, mọi người đều hô to. Đây chính là hôn lễ thú vị nhất mà bọn họ từng chứng kiến. So với những hôn lễ quy củ lúc trước, hôn lễ như vậy hiển nhiên càng khiến người ta vui thích.
Hai người đều có chút không chống đỡ nổi nữa, nhưng vẫn kiên trì uống. Đây đã không giống như là vì so tài nữa, mà đơn giản là phản xạ có điều kiện, chính là rót rượu vào mồm, uống rượu, không có ý nghĩ gì khác. Dưới ý niệm như vậy, hai người lại uống xong một chai nữa. Vẫn cân sức ngang tài, mỗi người uống bốn chai, vẫn còn đang uống.
Rốt cuộc Tạ Vận Tư làm rớt chai rượu xuống, rơi xuống bàn, rơi xuống mặt đất, vỡ thành mảnh vụn. Âm thanh thanh thúy ở trong hội trường yên tĩnh, càng thêm lanh lảnh rõ ràng. Từ Du Mạn không để ý tới Tạ Vận Tư bên này, vẫn chưa ngừng rót rượu vào mồm. Dạ dày nóng bừng, bụng cũng trướng đến không thể trướng hơn, cảm giác giống như muốn nổ tung vậy, rượu đã đến cổ họng rồi, căn bản là uống không nổi nữa. Từ Du Mạn cố sức uống xong một ngụm cuối cùng trong chai rượu trong tay, chai rượu theo tiếng rơi xuống đất.
Lộp cộp… Từ Du Mạn cả khuôn mặt đỏ bừng như mông khỉ, cặp mắt mê ly, xoay người ôm lấy Cố Uyên vẫn đang đỡ cô: “Thầy Cố, em thắng rồi.”
Cảnh vật trước mắt rung chuyển, thân thể dán sát, tư thái say rượu của cô, khiến anh không tự chủ được nghĩ tới buổi tối hôm Thẩm Mặc Dư và Trương Chương Việt kết hôn, vẻ quyến rũ của cô sau khi uống rượu say, còn có việc bọn họ đã làm. Cố Uyên siết chặt cánh tay đang ôm eo Từ Du Mạn một chút.
“Ừ, em thắng.” Tạ Vận Tư đã té ở trên bàn ngáy ò ó o rồi, kết quả rõ ràng là Từ Du Mạn thắng.
“A, em thắng.” Từ Du Mạn giơ hai tay lên, cao giọng nói. Mọi người dường như bị tâm tình vui sướng của cô truyền tới, cũng vung cánh tay hô to lên.Trái lại ông cụ Tạ, người duy nhất không vui mừng cũng chỉ có ông cụ Tạ thôi, Tạ Vận Tư đã ngủ mê man rồi, dĩ nhiên chỉ có mình ông cụ Tạ mà thô