Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341840
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1840 lượt.
đang mắng anh thật là một người mặt người dạ thú, một đại sắc lang khoác da người. Nhìn ngoài mặt thì rất nho nhã, đến khi lên trên giường thì tất cả bộ mặt thật đều lộ ra ngoài.
“Em đừng cử động nữa.” Cố Uyên nhắc nhở mà ôm thân thể của cô hướng trên người mình nhấn một cái.
“Được, em không động… em không động. Anh thả em ra đi.” Từ Du Mạn cẩn thận nói, chỉ sợ khơi dậy dục vọng của anh.
“Hiện tại đã biết lợi hại chưa? Trước kia là ai luôn cố ý khiêu khích anh?” Cố Uyên giả bộ hung dữ nói. Hiện tại chỉ là tiền lãi, toàn bộ, sợ rằng phải cần cả đời Mạn Mạn của anh đến trả rồi.
Từ Du Mạn nghe lời nói của anh, có chút ngượng ngùng. Trước khi kết hôn, cô nhìn nhận Cố Uyên như là một quân tử, mỗi lần vào đúng lúc cuối cùng đều dừng lại đi tắm nước lạnh, cho nên cô luôn cố ý trêu chọc anh, sau đó nhìn dáng vẻ ẩn nhẫn của anh, nhìn lúc anh không thể nhịn được nữa vọt vào phòng tắm tắm nước lạnh.
“Ha ha, em không hiểu chuyện, anh hãy bỏ qua cho em đi.”
Từ Du Mạn vẻ mặt lấy lòng nói. Không ngờ Cố Uyên thù dai như vậy, thiệt là. Ban đầu cô còn có chút đau lòng áy náy, định cứ như vậy cho anh đấy. Cố Uyên vuốt vuốt tóc của cô, trong con mắt tất cả đều là vẻ cưng chiều thật sâu.
“Trêu chọc em thôi, dậy đi, anh dẫn em đi tắm.” Anh thật là một chút cũng không ngượng ngùng, ngay trước mặt cô liền vén chăn mà đứng lên. Phía dưới chăn chính là không mảnh vải che thân đấy.
Từ Du Mạn nhìn Cố Uyên, mắt cũng không chớp lấy một lần, là quên chớp mắt rồi. Nói thật, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy cái đó của đàn ông ở khoảng cách gần như vậy đấy. Lúc cô và anh thân mật, đâu còn có tâm tư mà nhìn nữa. Cố Uyên buồn cười nhìn ánh mắt chớp cũng không chớp của Từ Du Mạn:
“Như thế nào? Nhìn đủ chưa?”
“Không…” Thật sự rất xấu xí. Từ Du Mạn bĩu môi.
“Ha ha.”
Từ Du Mạn nhìn thấy anh quỳ gối xuống giường ngay ở bên cạnh cô. Tư thế như vậy, vị trí này, vừa khéo ngay gần đầu của cô. Thật là muốn lập tức lại trở nên lớn một chút.
“Nhìn đủ rồi, có qua có lại, tới phiên anh rồi.” Không đợi cô phản ứng kịp, anh lại vén chăn mền trên người cô lên, ôm lấy cô.
“A…” Từ Du Mạn cả kinh, ở trên người anh giãy giụa.
“Không nên cử động.” Thanh âm của anh lại trầm thấp mấy phần.
Kẻ thức thời là mỹ nữ, Từ Du Mạn ngoan ngoãn ngậm miệng lại. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn). Cố Uyên vừa định mở cửa, cô rốt cuộc không nhịn được nữa, vẫn là nói: “Chúng ta cứ như vậy đi ra ngoài, ba mẹ còn có ông nội…”
“Em bây giờ mới nghĩ đến vấn đề này à?” Cố Uyên lắc đầu một cái. Đây cũng không phải là lần đầu tiên để trần như vậy mang cô đi tắm,
“Mọi người đều đã đi ra ngoài. Hơn nữa, lầu ba là của hai chúng ta, không có việc gì thì sẽ không có ai đi lên.”
Hình như cô thật sự chưa từng nhìn thấy qua người khác tiến lên lầu ba này. Từ Du Mạn lúc này mới yên tâm để cho Cố Uyên ôm cô đi ra ngoài.
“Ngày mai sẽ bước sang năm mới rồi.”
“Ừm.”
Hôm nay là đêm ba mươi rồi. Mặc kệ bạn có thân phận gì, là người dân bình thường hay là quan lớn, là thành phần tri thức hay công nhân lao động, hay là dân công, tết âm lịch đều là không thể thiếu. Ở nhà họ Cố cũng coi trọng tết âm lịch.
Từ Du Mạn cùng Cố Uyên nhàn nhã tự tại tắm rửa, Tôn Tôn và mọi người đều bận trên bận dưới, đều chuẩn bị nghênh đón năm mới đến.
“Sao anh không có năng lực tự kiềm chế như vậy?” Từ Du Mạn nhìn một bộ phần nào đấy của Cố Uyên mà cười nói.
“Đối với em, cho tới bây giờ anh vốn không có năng lực tự kiềm chế. Nhưng đối với người khác, anh lại là một thái giám.” Cố Uyên bị Từ Du Mạn nói mà không buồn bực, ngược lại còn cười nói.
Đây chính là lời tỏ tình tuyệt vời nhất mà cô từng nghe qua, êm tai hơn cả câu nói anh chỉ yêu mình em gì đó. Từ Du Mạn hài lòng nói:
“Được rồi, em cho phép anh đối với em không có năng lực tự kiềm chế.”
“Ha ha.” Nghịch ngợm như vậy, chuyện này còn phải được cho phép nữa chứ?
Từ Du Mạn thật không ngờ, buổi tối cũng không phải trôi qua trong biệt thự mà cả nhà cùng nhau đến khu đại viện mà lúc trước cô đã từng đến.
Trong viện rất náo nhiệt, tất cả đều tụ tập trong này, ngoài người già trẻ nhỏ, còn có Hàn Minh, Phùng Nam mấy người bạn của Cố Uyên, toàn bộ đều đến đại viện này, hình như là tập họp vậy. Cố Uyên giải thích:
“Đây là giao hẹn của mọi người. Hàng năm đêm ba mươi tất cả đều đến đại viện để cùng nhau mừng năm mới.”
“Hoá ra là như vậy.”
Năm nay là năm mới náo nhiệt nhất của cô. Mấy đứa bé cũng rất dính Từ Du Mạn, chuyện này khiến cho ba mẹ bọn nhỏ đều không ngừng ăn dấm chua. Sau đó vẫn là Phùng Nam nói, cứ để bọn nhỏ kề cận Từ Du Mạn đi, mấy anh em bọn họ có thể trò chuyện thoải mái. Bà xã của Phùng Nam Hàn Minh cũng cười, cùng cô nói chuyện phiếm. Từ Du Mạn nhìn những đứa bé này, liền nghĩ đến mấy cục cưng nhà Lâm Thiển Tuyết.
Lúc mới bắt đầu, bọn nhỏ từng đứa một đều muốn Từ Du Mạn ôm, đều dính lấy cô, nhưng lúc pháo Yên Hoa được lấy ra, bọn nhỏ liền như ong vỡ tổ chạy đi chơi pháo Yên Hoa.
Nhìn bọn nhỏ chạy nhảy cười đùa, cô cảm thấy rất vui vẻ. Đồng thời trong lòng nhớ đến tuổi