Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.

càng trầm xuống, giống như có một tảng đá khổng lồ ép anh tới không thở nổi. Yên lặng, sự yên lặng đáng sợ, yên lặng tới mức quỷ dị.
Mộ Trường Phong sợ sự yên lặng này, đang luống cuống muốn đi gõ cửa thì két một tiếng, cửa phòng giải phẫu mở ra, nhưng phía trên đèn vẫn đỏ như cũ, chứng minh cuộc giải phẫu còn đang tiến hành. Mà giải phẫu đang tiến hành ở bên trong, cửa lại mở ra chứng minh điều gì? Chứng minh bên trong đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Dự cảm của Mộ Trường Phong thành sự thật rồi. Mộ Trường Phong liền vội vàng tiến lên:
“Y tá, rốt cuộc là làm sao vậy? Bà xã của tôi thế nào rồi?!”
Y tá nhìn Mộ Trường Phong không che giấu được lo lắng, vội vã nói: “Khó sinh.” sau đó chạy đi. Mộ Trường Phong còn chưa phục hồi tinh thần từ câu nói ‘khó sinh’ của y tá thì y tá đã chạy mất rồi. Cửa không khóa chặt, Mộ Trường Phong cũng không chú ý được nhiều như vậy, đẩy cửa ra, xông vào trong. Vốn là Mộ Trường Phong không được phép đi vào, mạnh mẽ đi vào sẽ bị ngăn lại, đẩy ra ngoài; nhưng bởi vì tình huống quá cấp bách, bác sĩ chỉ là ngẩng đầu liếc Mộ Trường Phong một cái, ý bảo anh mặc bộ đồ khử trùng treo bên cạnh vào, rồi không hề để ý tới Mộ Trường Phong – cái người vốn không nên xuất hiện ở nơi này.
Mộ Trường Phong đi vào, thấy được một màn mà sau này anh vĩnh viễn cũng không cách nào quên được. Lâm Thiển Tuyết đã bởi vì mất máu quá nhiều hơn nữa hết sạch hơi sức đã hôn mê rồi. Mà toàn bộ phần thân dưới của Lâm Thiển Tuyết cơ hồ thấm đẫm máu tươi. Mộ Trường Phong thấy sắc mặt của Lâm Thiển Tuyết chợt tái nhợt, giống như sẽ phải biến mất vậy. Anh căng thẳng trong lòng, còn chưa kịp nói gì, liền bị cô y tá vừa này đẩy ra.
“Anh sao lại vào được?” Giọng điệu của y tá cũng không tốt lắm. Ai gặp phải tình huống như vậy mà còn chậm rãi, thủ thỉ thù thì nói cơ chứ. Mộ Trường Phong nhìn thấy đi theo phía sau y tá là một bác sĩ nam, “Sao lại để bác sĩ nam vào đây?”
“Anh ấy là bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện chúng tôi.” Anh không cho bác sĩ nam đi vào, để cho vợ mình vì khó sinh mà chết hay là để cho bác sĩ giỏi nhất tới?
Mộ Trường Phong biết trông tình huống như thế, anh còn có lựa chọn sao? Buông bàn tay đang giữ chặt anh bác sĩ kia. Anh lúc đầu bởi vì không muốn Tuyết Tuyết bị người đàn ông khác nhìn, cho nên đặc biệt yêu cầu muốn bác sĩ nữ đỡ đẻ cho Lâm Thiển Tuyết. Bác sĩ nam sau khi được Mộ Trường Phong buông ra, nhanh chóng đi tới bên cạnh bác sĩ nữ.
Bác sĩ nữ tránh ra, vị bác sĩ nam này là người có uy tín nhất ở khoa phụ sản, anh ta tới thì cô đương nhiên phải tránh ra. Bác sĩ nam tiến đến vị trí của mình, động tác thuần thục bắt đầu tiến hành phẫu thuật:
“Khi tôi tới đã sắp xếp người truyền máu, sao còn chưa tới? Nhanh đi thúc giục!”
Nếu không ngay cả có biện pháp lấy đứa bé ra thì sản phụ cũng không kiên trì được. Cô y tá kia lại vội vàng chạy đi, Mộ Trường Phong đang đờ đẫn ở cửa không nghi ngờ chút nào lại bị đẩy ra.
Chương 68.3
Cú đẩy này làm Mộ Trường Phong hoàn hồn, bước nhanh tới bên kia bàn mổ, kéo tay Lâm Thiển Tuyết. Mộ Trường Phong chợt nhớ tới: “Tại sao không sinh mổ?”
Vốn cho là bác sĩ sẽ không có trả lời, ngoài dự đoán anh ta lại giải đáp dưới tình huống khẩn cấp như vậy:
“Vị trí của đứa bé không bình thường. Đứa bé đang bị kẹt ở giữa, hiện tại mổ bụng là không thể.”
“Không phải siêu âm nói rất bình thường sao, tư thế cơ thể của đứa bé cũng bình thường sao?”
“Đó là hai đứa kia, đứa bé cuối cùng này tư thế bị ngược.”
Còn một đứa nữa? Vậy hai đứa kia đã sinh ra rồi hả? Mộ Trường Phong lúc này mới nhìn về phía bên cạnh, có hai y tá đang chăm sóc hai đứa trẻ sơ sinh toàn thân vẫn còn dính máu. Vừa rồi lúc tiến vào, anh thật đúng là không chú ý tới bên cạnh. Trái tim, đôi mắt, toàn bộ đều ở trên người Lâm Thiển Tuyết. Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của cô, anh sao còn có suy nghĩ nhìn sang bên cạnh?
Đây là con của anh, nhưng Mộ Trường Phong chỉ nhìn hai đứa bé một cái, liền dồn hết sự chú ý vào trên người Lâm Thiển Tuyết, tràn đầy thâm tình cầm tay Lâm Thiển Tuyết, “Tuyết Tuyết, nhất định phải chịu đựng, nhất định phải kiên trì. Em còn chưa nhìn thấy con của chúng ta đâu, em là người mẹ tốt, trông mong đứa bé lâu như vậy, sao có thể nhẫn tâm để cho đứa bé không có mẹ chứ? Chúng ta không phải chỉ có hai đứa bé, là ba đứa bé, Tuyết Tuyết, nhất định phải chịu đựng. Đứa bé không thể không có mẹ, anh cũng không thể không có em...” Nói xong, Mộ Trường Phong đã khóc không ra tiếng. Nam nhi không dễ rơi lệ, chỉ là chưa tới mức đau lòng mà khóc thôi. Lại là một người đàn ông si tình, bác sĩ âm thầm nghĩ.
Cửa mở ra, y tá mới vừa đi ra sắc mặt có chút không tốt nói: “Máu RH âm tính trong kho dự trữ máu đã dùng hết rồi.” Mộ Trường Phong vì thế mới biết Tuyết Tuyết lại có nhóm máu rất hiếm thấy trên thế giới, nhóm máu RH âm tính.
Anh vẫn là không hiểu Tuyết Tuyết, anh thật sự không hiểu rõ cô rồi. RH âm tính! Rốt cuộc làm sao tìm được! ? Mộ Trường Phong vội vã chạy đi, cầm điện thoại di động lên gọi điện thoại cho trợ lý của mình.
“Kêu tất cả mọi người tr