Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.
ê. Anh không có thời gian để ý tới Vương tổng . Âu Dương Nhất Phàm vọt vào trong chiếc Porsche, đem chân ga đạp tối đa, vèo một tiếng, đã không thấy bóng dáng chiếc Porsche nữa. Bác sĩ vốn định không giữ lại đứa bé, nhưng bây giờ còn một chút hi vọng, đứa bé cũng là một sinh mạng, vẫn phải hết sức giữ đứa bé lại thôi.
Bác sĩ cẩn thận rạch cửa âm đạo của Lâm Thiển Tuyết lớn hơn chút nữa, đứa bé bị kẹt chỗ đó, phải như vậy mới được. Sau đó cẩn thận kéo đứa bé xuống dưới, toàn bộ động tác đều vô cùng nhẹ nhàng, xương của trẻ sơ sinh mềm như vậy giòn như vậy, hơi đụng phải sẽ gãy ngay. Chân của đứa trẻ ra trước tiên, tay bị kẹt ở bên trong. Nếu xử lý không thích hợp, tay của đứa bé sẽ bị tàn phế. Còn phải nắm chắc thời gian, không chỉ bởi vì mất máu, mà bởi vì trong bụng sản phụ đã không thể cung cấp đủ dưỡng khí cho đứa bé nữa.
Bác sĩ mồ hôi không ngừng tuôn ra, y tá nghiêm chỉnh thành thạo lau mồ hôi cho bác sĩ để tránh mồ hôi chảy vào trong mắt bác sĩ, khiến tầm mắt anh ta bị mơ hồ, quấy nhiễu tiến trình giải phẫu. Mộ Trường Phong cùng Từ Du Mạn mồ hôi cũng không ngừng toát ra, nhưng bọn họ không tốt số như bác sĩ, phải tự mình lau.
Bộ đồ khử trùng trên người Mộ Trường Phong đã bị ướt đẫm mồ hôi, Từ Du Mạn còn đỡ hơn một chút. Ít nhất chỗ vết thương được băng bó cũng không bị ướt nhẹp. Lâm Thiển Tuyết có thể là bị rạch xuống một đường nên bị đau mà tỉnh lại, mở mắt ra đã nhìn thấy Mộ Trường Phong bên cạnh.
“Phong.” Mặc dù Lâm Thiển Tuyết mang mặt nạ thở oxi, thanh âm cũng rất nhỏ nhưng Mộ Trường Phong vẫn nghe được lời nói của cô, liền nắm thật chặt tay của cô.
“Tuyết Tuyết đừng sợ, anh ở đây, không có việc gì.”
“Ừ.” Lâm Thiển Tuyết khẽ cười, trong tiếng cười tràn đầy hạnh phúc thỏa mãn.
“Tuyết Tuyết, em nhất định phải chịu đựng.”
“Ừ.”
“Tuyết Tuyết.”
“Ừ.”
“Chờ em bình phục, chúng ta trở về kết hôn nhé.”
“Ừ.”
“Em đồng ý rồi?” Mộ Trường Phong mừng rỡ như điên.
“Ừ.” Lâm Thiển Tuyết tất cả lời đối thoại đều chỉ có một chữ, đó chính là ‘ừ’. Nếu là bình thường, sợ rằng còn có người hiểu lầm Lâm Thiển Tuyết chỉ biết nói ‘ừ’ đấy. Mộ Trường Phong xoa mái tóc của Lâm Thiển Tuyết:
“Tuyết Tuyết.”
“Hả?”
“Anh yêu em.”
Từ Du Mạn yên lặng ở bên cạnh nhìn một màn đẹp nhất trên thế giới, đẹp đẽ như vậy, là ai cũng không mong muốn bị quấy rầy. Thế mà lại có người tới quấy rầy, hơn nữa sự quấy rầy khiến bọn họ không có lời nào để nói.
“Khoa phụ sản, lầu hai phòng giải phẫu.” Từ Du Mạn nhìn điện thoại gọi tới, điện thoại vừa kết nối, cô nói một câu liền cúp máy.
Từ Du Mạn vừa mới cúp điện thoại, chỉ thấy sắc mặt của Mộ Trường Phong chợt thay đổi, chỉ thấy Lâm Thiển Tuyết lần nữa nhắm mắt lại.
“Tuyết Tuyết, Tuyết Tuyết!” Lúc này Mộ Trường Phong giống như dã thú gào thét, không ngừng lay người Lâm Thiển Tuyết. Từ Du Mạn không nhịn được rơi lệ. Chẳng lẽ chị Tuyết chị ấy…
Bác sĩ nghiêm mặt nói một câu với Mộ Trường Phong đang phát điên, Mộ Trường Phong lập tức yên tĩnh trở lại, “Cô ấy còn chưa chết, anh lại lay nữa thì thật sự sẽ chết.”
Mộ Trường Phong giống như ngẩn ra, ngây ngốc buông tay của mình ra, ánh mắt dừng lại ở trên tay một lát, sau đó dùng sức tát vào mặt mình. Anh vừa là làm cái gì vậy? Thiếu chút nữa làm hại Tuyết Tuyết. Lúc Âu Dương Nhất Phàm tới được cửa phòng mổ, đứa bé đã ra rồi, bác sĩ đang ôm cho y tá.
Lâm Thiển Tuyết vẫn hôn mê, trên người đắp chăn xong, đôi mắt của Mộ Trường Phong chớp cũng không chớp nhìn Lâm Thiển Tuyết. Từ Du Mạn nhìn thấy Âu Dương Nhất Phàm tới, ra hiệu cho Âu Dương Nhất Phàm mặc đồ khử trùng vào. Cuối cùng bộ đồ khử trùng cũng được mặc vào trên người của Âu Dương Nhất Phàm. Lúc Từ Du Mạn bắt đầu đi vào cũng không mặc, mới vừa đi vào thì y tá mặc vào cho bọn họ.
Bịch máu 400CC của Từ Du Mạn đã thấy đáy rồi, Âu Dương Nhất Phàm không cần suy nghĩ cũng biết mình tới làm cái gì, có thể là một người có nhóm máu RH âm tính. Âu Dương Nhất Phàm cuộn ống tay áo lên, dịu dàng nói với y tá: “Muốn bao nhiêu lấy đi.”
Y tá bị choáng bởi nụ cười của Âu Dương Nhất Phàm, cho đến khi Từ Du Mạn chọc cô ta một cái mới hồi hồn, đỏ mặt, lấy máu cho Âu Dương Nhất Phàm.
Từ Du Mạn hơi né tránh ánh mắt nóng bỏng không hề che giấu mà Âu Dương Nhất Phàm đang phóng tới. Ánh mắt của anh ta quá trực tiếp khiến cô không thể tránh được. Nếu không phải tình huống thật sự hiểm nghèo, Từ Du Mạn dù thế nào cũng không liên lạc lại với Âu Dương Nhất Phàm. Nhưng thật may mắn cô không xóa số điện thoại của Âu Dương Nhất Phàm, nếu không hiện tại liền thật không có biện pháp. Mặc kệ lúc trước cô cùng Âu Dương Nhất Phàm từng có cái gì, ít nhất Âu Dương Nhất Phàm bởi vì một cuộc điện thoại của cô mà tới rồi, cô cũng không thể nào mặt lạnh với đối phương. Từ Du Mạn nghĩ đến chuyện lúc trước, cô càng không thể nào vui vẻ chào đón, cô không làm được.
Mộ Trường Phong làm sao có thể không nhìn ra giữa Từ Du Mạn cùng Âu Dương Nhất Phàm có bí mật gì đó, nhưng mà bây giờ anh đâu còn tâm tư đi trông nom Mạn Mạn, anh phải tập trung tinh thần trên người Lâm Thiển