Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

ử nhất động của Cố Bác thật sự rất kỳ quái, rất kì lạ, nhưng cô chính là không biết là nguyên nhân gì mới có thể như vậy.
“Ừ, anh nghĩ, sau khi trở về liền biết nguyên nhân rồi. Ba anh tại sao như vậy, ngay cả mẹ cũng không biết.”
“A.” Mặc dù nói không khẩn trương, nhưng nghĩ đến phải đi gặp người nhà của Cố Uyên, thì vẫn sẽ căng thẳng. Sợ người nhà của anh sẽ không thích cô, không đồng ý cho bọn họ yêu nhau.
“Đừng căng thẳng. Ít nhất thì mẹ rất thích em.” Cố Uyên an ủi nói : “Ba anh cũng quý em. Thu phục được ông nội đối với em mà nói quả thật quá đơn giản, không phải sao?”
“Ừ.” Cố lên, Từ Du Mạn. Nhất định phải cố gắng, muốn cho người nhà của thầy Cố đều tán thành tình yêu của bọn họ, phải lấy được sự chúc phúc của mọi người.
Lấy lại được thành tích, Từ Du Mạn thật sự có thể nói là rất vui mừng. Mặc dù cô không phải đứng thứ nhất, nhưng ít nhất đã trở lại trong ba vị trí đầu như trước kia, hơn nữa thăng một bậc lên vị trí thứ hai. Hơn nữa cô và người đứng thứ nhất chỉ chênh nhau một điểm. Nếu cố gắng thêm chút nữa, vị trí thứ nhất không có vấn đề gì. Nhưng thấy được thành tích một mặt vui vẻ, mặt khác lại lo lắng. Cố Uyên muốn mang cô trở về Yên Kinh gặp người nhà.
“A Dư, tớ hồi hộp thì làm thế nào?”
“Không sao, hồi hộp thì hít sâu vào. Không cần lo lắng quá nhiều, chuyện gì thầy Cố cũng sẽ giải quyết giúp cậu.”
“Ừ… ừ…, không khẩn trương, không có gì để tớ phải khẩn trương cả.”
“Ừ, đúng, chính là phải như vậy. Thật không nghĩ tới thầy Cố nhanh như vậy liền muốn dẫn cậu đi gặp người lớn trong nhà, thấy được thầy Cố đối với cậu là nghiêm túc rồi.” Thẩm Mặc Dư ra vẻ hâm mộ vô cùng, giọng chua lè nói.
“Nói cái gì chứ, thầy Cố vẫn luôn nghiêm túc, có được không.” Bọn họ vẫn luôn rất nghiêm túc nói chuyện yêu đương, vẫn luôn rất nghiêm túc ở bên nhau.
“Dạ… dạ… dạ…, tớ nói sai rồi được chưa. Thật là thấy sắc quên bạn.” Thẩm Mặc Dư bĩu môi, nói.
“Ha ha, tớ nếu quên cậu thì cậu sẽ làm sao?” Từ Du Mạn chợt nói. Cô hình như còn chưa nghĩ tới vấn đề này.
“Làm thế nào? Nếu cậu dám quên tớ, tớ nhất định sẽ cầm cái nồi nhà cậu gõ lên đầu của cậu, gõ cho đến khi cậu nhớ ra tớ thì thôi. Được rồi… được rồi, các cậu mau lên đi thôi, nếu không máy bay liền bay mất nha. Máy bay cũng không chờ người. Xem dáng vẻ lo lắng của thầy Cố kìa…” Thẩm Mặc Dư đẩy Từ Du Mạn về phía Cố Uyên.
“Được, vậy tớ đi nha.” Từ Du Mạn lưu luyến nói, còn đi một bước quay đầu lại liếc mắt nhìn một cái.
“Đừng như vậy, cũng không phải ở luôn bên kia không trở lại nữa.” Thẩm Mặc Dư trêu ghẹo nói, “Đừng quên mang đặc sản về cho tớ, tớ muốn ăn vịt quay Bắc Kinh.”
“Được… được. Cậu muốn bao nhiêu, tớ mang về cho cậu.” Chỉ biết ăn thôi, thật là heo. Chẳng qua là heo ăn không mập.
“Càng nhiều càng tốt. Đừng quên , nếu quên mất, xem tớ đánh cho cậu rụng hết răng.”
“Cậu thật lợi hại.”
Lại bị thúc giục lên máy bay rồi, Từ Du Mạn lúc này mới cùng Cố Uyên đi qua cửa kiểm tra an ninh, sau đó lên máy bay. Cố Uyên cùng Từ Du Mạn ngồi vào chỗ ngồi của mình. Anh săn sóc cài dây đai an toàn cho cô : “Cần uống thuốc chống say không?” Anh hỏi.
“Không biết, em chưa từng ngồi máy bay. Xe lửa cũng chưa từng đi. Ặc, chưa từng đi xa như vậy.”
“Ừ.” Cố Uyên giúp cô hỏi một ít đồ ăn giúp chống say máy bay. Thuốc chống say nếu như không phải là thật sự rất say máy bay thì tốt nhất không nên uống, dù sao thuốc cũng có ba phần độc hại.
Từ Du Mạn lúc đầu còn thấy rất mới mẻ, dù sao chưa từng ngồi máy bay. Nhìn thấy mây ở ngoài cửa sổ bên cạnh bọn họ, cô tựa như một đứa bé, lôi kéo tay anh, hưng phấn nói.
“Nhìn kìa, mây đang ở bên cạnh chúng ta đấy. Nếu cái cửa sổ này có thể mở ra thì tốt rồi, cảm giác chạm tới đám mây nhất định rất tuyệt.” Từ Du Mạn ước mơ nói.
Một người đàn ông ở bên cạnh châm chọc nói : “Ngạc nhiên sao, đồ nhà quê chưa từng ngồi qua máy bay. Cửa sổ trên máy bay có thể mở ra được sao?”
Từ Du Mạn vừa nhìn, liền chán ghét gã béo đó. Lúc cô mới vừa lên máy bay còn muốn chiếm tiện nghi của cô. Tiện nghi không chiếm được nên tìm cơ hội châm chọc cô. Châm chọc đúng không, xem ai có thể nói thắng ai?
Cố Uyên nghe lời này, ánh mắt thâm thúy nhìn cái gã mập mạp kia, gã béo bị ánh mắt của anh nhìn tới có chút đứng ngồi không yên. Nhưng lại nghĩ Cố Uyên không dám làm gì hắn, bây giờ là xã hội pháp trị, lại nhắc tới dũng khí, liền liếc mắt nhìn anh một cái.
Từ Du Mạn cũng không thèm nhìn gã béo kia, hơn nữa còn phải xoay khuôn mặt của Cố Uyên chuyển về phía cô, không để cho anh nhìn gã béo kia, cuối cùng còn nhỏ giọng nói : “Cái bộ dạng kia anh còn nhìn, không sợ một lát nữa ăn không ngon sao? Nếu nuốt không trôi cơm cũng không sao, lúc ấy tiết kiệm được tiền cơm. Nhưng nếu nôn ra tất cả bữa sáng, vậy thì xem là lãng phí rồi. Chúng ta tội gì vì một tên ghê tởm như vậy mà lãng phí chứ, đúng không, anh yêu.” Thanh âm không lớn không nhỏ, vừa vặn có thể làm cho gã mập kia nghe được.
“Em cũng không nói muốn mở cửa sổ, chính là nói nếu như có thể mở cửa sổ ra thì tuyệt, ý tứ chính là em còn biết l