Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1342083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2083 lượt.
ói ông keo kiệt, tức giận giậm chân.
“Đương nhiên, bình thường đều là nói không cần trả lại, hôm nay chú còn bảo cháu trả lại, chú không biết ngượng mà lại lấy tiền của một cô gái không cha không mẹ sao?” Từ Du Mạn làm dáng vẻ không có cha thương không có mẹ yêu, đáng thương tội nghiệp.
“Hừ, cháu cứ tiếp tục lừa dối chú đi, cháu không có tiền mà ở được căn hộ ở bên trong sao?” Chú bảo vệ quay đầu, chính là không nhìn bộ dạng đáng thương của cô. Ông không thể nhìn bộ dáng này của cô, chỉ cần nhìn thấy bộ dáng này của cô, ông cũng sẽ bị cô chỉnh. Từ Du Mạn sao có thể để cho chú bảo vệ được như ý chứ, cô đi tới trước mặt ông :
“Chú ơi, chú biết cháu rốt cuộc có lừa dối chú hay không, không cha không mẹ cũng không phải là cháu bịa ra, cái nhà này cũng là cháu thuê, bây giờ còn thiếu tiền thuê nhà đây nè. Cháu làm sao lại đáng thương như vậy chứ, mười mấy tệ còn muốn cháu trả lại, cháu làm gì có kiếm được nhiều tiền như vậy để trả chứ.” Từ Du Mạn sắp khóc.
Nói thật, kỹ năng diễn của cô cũng không chỉ tuyệt vời bình thường, xem ra là di truyền từ Viên Hân rồi. Bộ dáng đáng thương của Từ Du Mạn thành công có hiệu quả, khiến chú bảo vệ quên mất sự gian xảo của cô, quên mất cô đang mặc trên người bộ lễ phục mấy trăm ngàn tệ, quên mất kinh nghiệm bị lừa trước kia mà thương xót đứa trẻ này.
“Được rồi… được rồi, không trả là được, cũng đừng khóc.” Sợ nhất con gái khóc nhưng lại càng sợ Từ Du Mạn khóc.
“Đây mới là thật chú chứ. Chú này, cháu về nhà đây, tạm biệt chú. Chú là tốt nhất, yêu chú chết mất.” Từ Du Mạn lập tức bày ra nụ cười tươi, vui sướng chạy đi.
Gặp gỡ anh tài xế, lại trêu chọc chú bảo vệ, tâm tình xấu của cô toàn bộ đều quăng lên chín tầng mây rồi. Bây giờ tâm tình của cô tốt vô cùng. Cô tại sao phải đau lòng vì người không quan trọng với mình chứ.
“Chú, lại bị lừa rồi?” Cậu bảo vệ trẻ tuổi đi tới, vẻ mặt đồng tình nhìn chú bảo vệ. Aiz, anh cũng không biết, tại sao ông chú này lại ngốc như vậy, ‘ngã một lần khôn hơn một chút’ cũng không biết, bị Mạn Mạn lừa nhiều lần như vậy, vẫn là cam tâm tình nguyện bị Mạn Mạn lừa gạt như vậy. Thật ra thì anh cũng biết chú ấy chẳng qua thật sự đau lòng cho Mạn Mạn.
“Cái gì gọi là bị lừa? Hừ, chú là cố ý để Mạn Mạn trêu chọc, cháu không nhìn thấy Mạn Mạn không vui sao?” Chú bảo vệ dựng râu trợn mắt nói đến.
“Dạ… dạ… dạ…, chú là người cực kỳ có lòng thương người nhất trên thế giới.” Hẳn là ông chú cực kỳ tốt bụng.
Âu Dương Nhất Phàm không đi vào chung cư, nhìn cô đi vào chung cư xong rồi rời đi, hắn còn có chuyện phải làm. Người đàn bà kia thật sự làm cho hắn quá thất vọng rồi.
Từ Du Mạn mở cửa ra, đã ngửi đến mùi thơm rồi. Cố Uyên từ trong phòng bếp bê một chén canh ra ngoài, liếc mắt nhìn cô: “Về rồi à? Ăn cơm đi.”
“A…” Từ Du Mạn ngồi ở bên bàn, đang chuẩn bị cầm đũa hoạt động, thì bị Cố Uyên đánh một cái.
“Rửa tay.” Từ Du Mạn bĩu môi, ngoan ngoãn đi rửa tay.
Cô cả một ngày rồi chưa ăn được cái gì, đương nhiên đói bụng. Không ngờ anh chu đáo như vậy, còn chuẩn bị bữa ăn khuya cho cô, ha ha. Có bạn trai cảm giác thật là tốt, có bạn trai biết nấu ăn, hơn nữa tay nghề rất tốt cảm giác càng tuyệt hơn.Từ Du Mạn thỏa mãn ăn bữa đại tiệc tình yêu mà anh làm cho cô.
“Ăn ngon thật.” Từ Du Mạn căm cúi ăn đến mức mãi mới ngẩng đầu lên mà nói.
“Chậm một chút, không ai giành với em.” Cố Uyên cưng chiều nhìn cô ăn cơm anh nấu, một loại cảm giác khó hiểu tự nhiên nảy sinh. Anh thật sự muốn cả đời nấu cơm cho cô, bởi vì nhìn thấy dáng vẻ thỏa mãn của Mạn Mạn khi ăn cơm anh nấu, trong lòng đều tràn đầy hạnh phúc.
“Ha ha, thầy Cố, tài nấu nướng của anh sao lại tốt như vậy?” Từ Du Mạn tò mò hỏi.
“Ở một mình, ăn cái gì cũng kén chọn, lại không thích đi quán, cho nên đành phải tự mình làm, làm nhiều lần thì ăn ngon thôi.” Thật ra mấy thứ anh nướng ăn càng ngon, về sau có cơ hội nhất định phải dẫn Mạn Mạn đi săn thú, sau đó nướng thịt ăn.
“Dạ… dạ…” Cô cũng vậy, bên ngoài ăn đắt quá, cho nên tự mình học làm, làm nhiều lần sẽ biết. Chẳng qua cô hình như thật lâu rồi không vào phòng bếp, đều là do Cố Uyên nuông chiều, về sau không biết làm thì làm thế nào? Ăn uống no say, cô chủ động muốn rửa chén. Anh cự tuyệt.
“Ngoan, đi xem ti vi đi, anh rửa cho, hôm nay em mệt muốn chết rồi.”
Từ Du Mạn không thể làm gì khác hơn là giúp người hoàn thành ước vọng, anh muốn rửa thì để cho anh rửa thôi. Cô ngoan ngoãn ngồi trên ghế sa-lon xem ti vi. Nói là xem ti vi, ánh mắt vẫn luôn không ngừng nhìn hướng phòng bếp. Dáng vẻ anh rửa chén rất giống người chồng nội trợ trong gia đình. Hắc hắc.
Không bao lâu sau anh đã đi ra, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, ôm lấy bả vai của cô, vẻ mặt tự nhiên cùng cô xem phim truyền hình.
“Anh không phải về sao?” Cô nhìn đồng hồ, cũng đã muộn rồi.
“Không về, ở đây cùng em.” Trở về nhà mấy buổi tối, lăn qua lộn lại chính là không ngủ được. Anh xong rồi, trúng độc rồi, không có Mạn Mạn ở bên người, không ngửi thấy mùi thơm trên người cô, không ôm được thân thể mềm mại của cô, anh bị mất ngủ. Mấy ngày rồi