Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.
c mở to mắt, tôi viết bừa như vậy mà cũng đúng, điều này làm tôi cực kỳ vui mừng.
32 điểm, đúng là vượt ngoài hy vọng của tôi.
Mọi người nhận bài thi xong rồi châu đầu vào nhau thảo luận, Tô Tín thì đi xung quanh phòng, có người thắc mắc hỏi anh, anh dừng lại tận tình giải đáp thắc mắc.
Sau đó anh đi đến chỗ tôi, kéo kéo bài thi của tôi, khom người xuống cau mày nói: “Kỳ Nguyệt, em không xem bài thi nhìn tôi làm gì?”
Tôi chợt tỉnh nhớ lại mình đã chăm chú nhìn anh rất lâu vội vàng cúi đầu, sờ sờ tóc nói: “Em nghĩ nhìn thầy vui hơn nhìn bài.”
Đôi chân mày anh giản ra, đôi môi cong lên: “Tôi không dám so sánh với bài thi của em, em đoán xem bây giờ tôi đang nghĩ cái gì?”
“Cái gì?”
“Bài thi của em, rất vui vì nó cũng có đối thủ.”
Tôi khép hờ mắt nhìn anh nói: “Vậy so thầy với ai mới cân xứng?”
Tô Tín không trả lời tôi, giả vờ tức giận chỉ chỉ lên bài thi của tôi: “Cho tôi một lời giải thích!”
“Không có lý do……….” Tôi lầm bầm trong miệng.
“Không có lý do? Chỗ này, chỗ này, chỗ này, tất cả không có một chữ nào!”
“Những chỗ trống không tính, những chỗ có chữ em đều làm đúng đấy, thấy kêu em cho lý do gì. Nếu không thầy dạy cho em?” Tôi cười toét miệng nịnh nọt.
Anh sững sốt một chút rồi khẽ cười: “Tôi dạy cho em? Nhưng tiết tiếp theo tôi không dạy nữa rồi.”
“Xỳ ――” Tôi lấy bài thi dưới tay anh ra, cầm bút chấm chấm lên đó nói: “Nhưng vẫn là thầy, vì sao những bạn nữ thì dạy, còn em thì không được.”
Tô Tín không nói chữ nào, nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh mắt anh vẫn đang nhìn tôi rất lâu sau mới biến mất.
Chuyện thi giữa kỳ không bàn cãi nữa, giữa kỳ trong đại học không quan trọng, không giống với kỳ thi cuối kỳ phải cẩn thận với nó.
Nửa năm đầu có nhiều ngày lễ hội làm cho người ta phải đau bao tử. Ví dụ như ngày quốc tế thiếu nhi, điện thoại tôi tin nhắn tới liên tục đều là chúc tôi ngày lễ vui vẻ. Tôi muốn nổi điên, vì sao mồng một tháng năm hay gì gì đó không ai gửi tin nhắn cho tôi mà ngày quốc tế thiếu nhi thì nhiều như vậy.
Nói đi cũng phải nói lại, 1/6 cũng giống như ngày lễ tình yêu, ví dụ như có thể được nghỉ một ngày, ví dụ như các câu lạc bộ trong trường sẽ tổ chức vài hoạt động. Anime Club của chúng tôi cũng đã tổ chức một hoạt động có tên là “Ký ức tuổi thơ”, hoạt động nhận được rất nhiều lời khen trong diễn đàn của trường.
1/6 năm nay tôi đặc biệt không ăn gì, để bụng trống ra ngoài. Bên ngoài rất náo nhiệt đông vui, rất nhiều câu lạc bộ trang trí màu sắc rực rỡ để quảng bá. Tôi thích nhất là câu lạc bộ nấu ăn, bởi vì ngày hôm nay câu lạc bộ này sẽ phát bánh kẹo miễn phí, tuy miễn phí nhưng đồ ăn khá ngon..
Không thể không đề cập đến chuyện này, năm đó khi tôi đang phân vân không biết chọn câu lạc bộ nào giữa Anime Club và nấu ăn thì trưởng câu lạc bộ nấu ăn có nói ra một câu làm tôi quyết định chọn Anime Club đó là “Câu lạc bộ chúng tôi không tuyển người chỉ biết ăn không biết làm”.
Chen lấn trong đám người đứng xếp hàng tôi rất yên tĩnh đứng chờ, dù sao sớm muộn gì cũng phát đến tôi, chỉ cần có đồ ăn ngon tôi đây có đầy đủ kiên nhẫn đứng chờ.
Tôi đang ngây ngất nhìn học tỷ nướng bánh thì điện thoại reo, tôi mở điện thoại ra nhìn, à thì ra là đồng chí Kỳ Liên Sơn lâu rồi không thấy gọi.
“Dạ, ba.”
“Tiểu Nguyệt?”
“Dạ, sao đột nhiên gọi cho con vậy? Ba bị mẹ đuổi ra ngoài rồi hả, hay là lấy hết tiền của mẹ xài rồi?” Tôi lười biếng hỏi.
“Sao con có thể nghĩ ba là người như vậy hử, ba nhớ con gái không thể gọi cho con gái được à?”
Tôi khẽ cười nói: “Vậy sao, vậy ba có muốn con gái cảm động một chút không?”
Lúc này xếp hàng chờ bánh cũng tới lượt tôi, cầm lấy bánh ngọt trong tay liếm liếm lớp bơ bên trên, hương vị ngọt ngào làm tôi vui vẻ cảm động.
“Tiểu Nguyệt, con lại ăn bậy bạ cái gì?”
Tôi cả kinh, vội vàng giấu cái bánh đảo mắt nhìn xung quanh xác định không có ai mới oán giận nói: “Khi nào thì ba thấy con ăn bậy ăn bạ?”
“Ha ha, làm sao mà ba không thấy được.” Kỳ Liên Sơn cười to lên, “Ba đang ở trong văn phòng của thầy tiểu Tô, thầy ấy đang đi xuống tìm con đấy.”
Thầy tiểu Tô? Thầy tiểu Tô!
Mẹ kiếp!
Tôi cố gắng trấn định nội tâm đang điên cuồng, cười ha hả nói: “Ba đang lừa con sao, ba đừng có nói giỡn nha.”
“Ba lừa con? Con nhìn xéo 45 độ thử đi.”
Tôi quay đầu lại nhìn, quả nhiên, ở cửa sổ lầu bốn dãy Dật Phu có một bóng quen thuộc đang vô cùng happy vẫy tay với tôi, tôi XXX……….
Lại nhìn xéo qua 45 độ thì thấy Tô Tín đang chậm rãi đi về phía tôi, anh cười híp mắt khiến sống lưng tuôn đầy mồ hôi lạnh.
Tôi nắm chặt cái bánh, chạy thôi!
“Tiểu Nguyệt, sao con thấy thầy Tô thì bỏ chạy thế.” Âm thanh của ba vang lên rất to.
“Con mới ăn miếng bánh, chạy bộ cho đốt cháy Calorie trong cơ thể xíu.” Tôi vừa chạy vừa hổn hển nói.
“Aiyo, thầy Tô cũng chạy theo con, mọi người đang nhìn hai đứa đấy.”
“= =…………”
Kỳ Liên Sơn, ba thật là dở hơi quá đi, sao ba có thể thông đồng với Tô Tín như vậy chứ, làm con gái ba áp lực thật là lớn……….!!!!!!!!!
Cuối cùng Tô Tín vẫn bắt sống được t