Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1265 lượt.

ôi, giựt lấy cái bánh và điện thoại trong tay tôi nói: “Bác trai, bác cứ ngồi ở văn phòng, con sẽ mang cô ấy lên.”
Tôi nghe thấy giọng ba đang cười sang sảng bên kia: “hayzza, đồng chí tiểu Tô, thật là ngại làm phiền cậu quá.”
Trên đường áp giải tôi về văn phòng, Tô Tín hung trợn mở miệng: “Ăn ăn ăn, chỉ biết có ăn thôi, em không ăn thì sẽ chết hả!”
Tôi khóc không ra nước mắt nói: “Ai không ăn sẽ không chết…….”
“Em còn cãi lại.” Anh theo quán tính giơ tay, tôi sợ lấy tay che đầu, Tô Tín không phải người mà, dạo gần đây nói không lại tôi thì bắt đầu động thủ. Tôi khinh bỉ anh!
Giọng điệu anh đột nhiên mềm xuống: “Kỳ Nguyệt, em đừng quên ở bệnh viện em đã đồng ý với tôi cái gì?”
Tôi không phản bác được.
Buổi sáng hôm đó, bác sĩ nói tôi không có vấn đề gì có thể xuất viện, trên đường đi Tô Tín đưa cho tôi một túi bánh nướng nói với tôi: “Kỳ Nguyệt, trước khi em ăn bánh nướng tôi có một điều kiện muốn trao đổi với em.”
“Điều kiện gì?” Tôi chỉ tập trugn vào túi bánh không để ý hỏi lại.
“Từ nay về sau một ngày ba bữa phải đúng giờ, không được ăn bậy bạ. Coi như đây là nhiệm vụ một người thầy yêu cầu em làm, có được không?”
Trong đầu tôi bây giờ toàn là bánh nướng, vội vàng gật đầu đồng ý. Bây giờ nhớ lại, đúng là tự tạo nghiệt không thể sống.
“Đồng ý rồi thì làm cho tốt, tôi đây cũng là muốn tốt cho em.” Anh nói tiếp, tiện tay ném cái bánh vào thùng rác……….
Này! Coi như anh không cho tôi ăn cũng đừng chà đạp tâm huyết của học tỷ như vậy. Tôi nhìn Tô Tín đầy oán hận.
“Nhìn tôi làm gì?” Anh chú ý tới ánh mắt đầy thù địch của tôi.
“Em……….”
Tôi chỉ vào anh, tức giận nghiến răng nhưng không biết nói gì, đành thu lại ánh mắt không nhìn anh nữa.
Anh sảng khoái cười lên: “Kỳ Nguyệt, sao em không hỏi tại sao ba em lại đến gặp tôi?”
“Không có hứng thú.” Tôi tức giận trả lời.
Anh cũng không để ý phản ứng của tôi, tự nhiên nói tiếp: “Sáng hôm nay tôi đi làm, thấy một người đàn ông trung niên đang ở gần bãi đậu xe của trường, tôi đậu xe xong đi ra ngoài thấy bác ấy vẫn còn ở đó hình như là không biết đường đi. Tôi hiếu kì đi tới hỏi bác ấy, bác nói đi tìm con gái mà trường này lớn quá không biết chỗ nào, đi ra đi vào cũng ba lần rồi.”
“…………..”
“Tôi hỏi, lúc đầu không có đưa con gái lên đây học sao? Bác ấy ngượng ngùng sờ đầu nói lúc trước là mẹ nó đưa đi. Tôi lại hỏi, Con gái bác là ai? Bác nói nó tên Kỳ Nguyệt. Tôi cười cười ngay lập tức nghĩ đến em.”
“………..”
“Thật ra thì tôi cũng không biết tại sao lại nghĩ đến em đầu tiên.” Giọng nói Tô Tín hết sức vui vẻ: “Tôi cảm thấy bác ấy và em tính tình cực kì giống nhau, cứ mơ mơ hồ hồ.”
“Tô Tín!” Rốt cuộc tôi cũng không nhịn được nữa quát lên: “Anh có thể sĩ nhục tôi nhưng không được nói ba tôi như vậy!”
“Đây là tôi đang khen em.” Anh nghiêng mặt sang bên, ánh mắt lóe sáng nói: “Chính vì mặt này của em mới làm người khác yêu thích.”






Đi đến phòng làm việc tôi giương mắt nhìn tấm bảng trước cửa, 406, con số này đã trở thành con số ám ảnh nhất trong cuộc đời tôi.
Tô Tín mở cửa ra, Kỳ Liên Sơn đã chạy tới ôm lấy tôi như ôm một con gấu.
Tôi đẩy ba ra, nhíu mày hỏi: “Đồng chí Kỳ Liên Sơn! Sao ba lại xuất hiện ở một nơi mà cả tám đời ba cũng không đặt chân tới?”
Kỳ Liên Sơn không cười nữa lại trở nên thần bí kéo tôi lại, nhỏ giọng nói: “Mẹ con muốn ngược đãi con.”
“Đợi chút, là ngược đãi ba mới đúng sao lại là con? Ba phân biệt vị ngữ rõ ràng chút……..”
Tôi quay đầu lại nhìn Tô Tín, vẻ mặt anh cười cười giống như đang xem hai kẻ dở hơi biểu diễn, tôi ngượng ngùng nói: “Thầy Tô, em tiễn ba ra trạm xe một chút.”
Anh gật đầu, tôi vội vàng kéo ba ra ngoài.
Lúc đứng chờ xe đến, ba vẫn quay lại hỏi tôi có muốn về năn nỉ mẹ không. Tôi không trả lời ba, sau khi lên xe, ba vẫy tay tạm biệt với tôi cảm giác đầy mất mác, tôi cũng cười vẫy tay tạm biệt ba, hốc mắt dần nóng lên.
Ba đứng dưới ánh mặt trời, những nếp nhăn rất nhỏ cũng có thể thấy rõ ràng. Cho dù ba luôn luôn tràn đầy sức sống tươi trẻ nhưng thực tế ba cũng không thoát khỏi cái gọi là thời gian.
Lúc còn nhỏ tôi cảm thấy ba rất mất mặt, nhà người ta những công việc nội trợ thường sẽ do mẹ làm còn nhà tôi thì ngược lại. Mẹ tôi là điển hình của người phụ nữ đầy quy cũ, tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu hai người làm sao đến được với nhau.
Cuối cùng vào một năm nào đó tôi cũng đã hỏi ba, có phải ba và mẹ là thanh mai trúc mã không? Có phải là hẹn ước lớn lên phải lấy nhau kia không…….Bình thường ba sẽ nghiêm trang trả lời tôi “ai nói, ba mẹ là lớn lên mới gặp nhau.”
Lúc tôi học lớp 10 ba bắt đầu xây dựng sự nghiệp, mở nhà máy, tôi còn tưởng rằng ba đã suy nghĩ thông suốt. Kết quả vẫn là giao hết nhà máy cho mẹ quản lí, ba vẫn ở nhà làm người đàn ông nội trợ, chịu sự khi dễ của mẹ già. Cho tới lúc ấy tôi vẫn còn rất xem thường ba, mặc dù mẹ đi ra ngoài xã giao đều khen ba, Liên Sơn nhà chúng tôi này nọ, muốn tốt bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Đến cái ngày trước khi hết lớp 12