Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1264 lượt.

quăng em xuống dưới không!”
“Em tin………” Tôi lẩm bẩm nói rồi đi xuống hồ, tôi lạnh đến mức hàm rang run lập cập, tôi đi đến chỗ Tân Hân và Lâm Tĩnh.
“Tân……….Hân………”
Tân Hân đang đưa lưng về phía tôi nên tôi chỉ có thể run run mà gọi tên cậu ấy, cậu ấy thết lên một tiếng rồi quay người lại hất nước vào người tôi đẩy tôi ra xa.
Tôi bị hất nước vào mặt không kịp thở, bi thương rên rỉ: “Tân Hân, là tớ.”
Tân Hân bình tĩnh lại, sờ mặt tôi nói: “Kỳ Nguyệt, sao lại là cậu?”
“Không tớ thì là ai.”
Tân Hân nhấn đầu tôi xuống nước, hùng hổ nói: “cái giọng điệu cậu gọi tớ y như trong bộ phim “thủy quỷ” hôm qua tớ mới coi!”
“…………”
Tôi ngoi lên Tân Hân lại siết chặt mặt tôi hỏi: “Kỳ Nguyệt, cậu cũng phát triển như bọn tớ mà sao cậu lại có cái âm thanh quỷ quái này vậy? Hả?”
Tôi đang định giơ tay gõ đầu Tân Hân đột nhiên có người ở phía sau nhấn tôi xuống nước!
Tôi uống muốn hết nước trong hồ, tay chân quơ loạn xạ trong nước, một lúc sâu mới có người túm tôi lên.
Ngoi ra khỏi nước tôi sặc muốn chết đi sống lại, cay mắt mở ra không được. Chỉ nghe giọng nói Tân Hân tức giận: “Mẹ nó, muốn giết người hả.” và một giọng cười của con trai.
Tôi dụi mắt muốn mở mắt ra nhìn cho rõ là ai, đột nhiên có một đầu ngón tay ấm áp thay tôi xoa mắt. Cho đến khi ngón tay ấy buông ra tôi mới thấy rõ là Tô Minh Á, nửa thân trên trần trụi thon gầy mà rất thon thả.
Cường tráng! Trong đầu tôi hiện lên hai chữ này.
“Kỳ Nguyệt, có khỏe hơn chưa, là Lâm Phi đùa với cậu đấy..”
Thì ra người vừa mới ám sát tôi là người tôi đã gặp ở sân bóng lúc trước, Tân Hân đang dồn sức đánh cậu ta, cậu ta nhìn tôi vội vàng chạy tới nói: “Chị dâu, không sao chứ, em đây chỉ đùa với chị một chút.”
Tôi cắn răng nghiến lợi lắc đầu nói: “Không có việc gì.”
Cậu ta cười sáng rỡ: “Chị dâu thật buồn cười, bị đè xuống mà còn quơ quơ như con vịt cạn.”
“==……..”
Tô Minh Á trợn mắt với cậu ta, cậu ta lập tức im lặng không dám nói thêm nửa lời, chợt Tô Minh Á sâu kín nói ra một câu: “Đừng gọi Kỳ Nguyệt là chị dâu.”
Tôi nhìn Tô Minh Á, chàng trai dựa vào thành hồ bơi, đôi mắt nháy nháy, khuôn mặt bị ánh mặt trời chiếu vào như đang điêu khắc lại vẻ đẹp mê người này.






“Đừng gọi cậu ấy là chị dâu.”
“Bởi vì cậu ấy sắp là chị dâu của tớ.”
Từ hồ bơi đi về suy nghĩ của tôi vẫn rất mê mang. Trên đường đi, đầu óc tôi cứ lập lại câu nói kia của Tô Minh Á và vẻ mặt khổ sở của cậu ấy, tôi không hiểu vì sao lại như vậy. Chờ tôi một chút, tôi phải đem lập trường của một hủ nữ thành một người con gái bình thường mới được.
Đột nhiên tôi phát hiện, không lẽ cậu ấy thích tôi?
Trời ơi! Tôi nhớ đến lúc học lớp ba, tôi ngồi cùng bàn với một cậu con trai, mắt to da trắng rất đáng yêu, thành tích học tập cũng rất tốt. Lúc ấy tôi chỉ là một bạn gái nhỏ nhắn rất yêu thích cậu bạn ấy, không chỉ tôi mà những bạn nữ khác cũng vậy, sau khi tan học thầy giáo thường phân công cho chúng tôi quét dọn phòng, thầy hay hỏi “con thích chung một tổ với ai?”
“Lâm Tĩnh.”
“Hả?”
“Tớ nói cho cậu nghe một chuyện, cậu không được cười tớ, cũng không được nói ra.”
Lâm Tĩnh giơ tay lên gẩy gẩy mái tóc ướt, giương mắt nói: “Kỳ quần lót, tớ là một bác sĩ tâm lý nổi danh ký túc xá 12 khu B, có gì cứ nói, tớ bảo đảm giữ bí mật 100%.”
“Hôm nay lúc học bơi, cậu cũng thấy đấy, Tô Minh Á nói…………..”
“Cậu sắp thành chị dâu của cậu ấy đúng không, câu này cách mười mét cũng nghe được, sau đó thì sao, nói thẳng vào vấn đề, cậu suy nghĩ cái gì?”
“Tớ nghe xong, không biết vì sao có chút vui thích.”
“Cái gì?” Lâm Tĩnh không thể duy trì hình tượng thục nữ được nữa, trợn mắt nhìn tôi: “Look at me, are you sure?” (Nhìn vào mắt tớ, cậu chắc chắn chứ?)
Tôi gật đầu chắc chắn.
“@#$%^&.........” Lâm Tĩnh như đang trúng tà nói nhỏ gì đó trong miệng, lấy điện thoại ra, nhấn vài phím rồi để lên tai nói: “Dì Tân? Đang ăn cơm với Ninh Tiểu Bạch sao? Ăn uống em gái cậu, tớ đã nói với cậu rồi mà, Kỳ Nguyệt cuối cùng cũng thông suốt!”
Người nào vừa mới nói là giữ bí mật 100%.......
Tôi vội vàng giựt lấy cái điện thoại, cậu ấy giống như một con nai linh hoạt quay hướng khác tiếp tục nói: “Kỳ quần lót ngây thơ xinh đẹp cuối cùng cũng biết thích một người đàn ông!”
“Cái gì?” Đầu bên kia giọng nói Tân Hân sang sảng: “Hai cậu đứng đấy chờ tớ, bà đây sẽ chạy 100km/h vọt tới đó, phải ghi chép lại thời khắc lịch sử này!”
●●●●●●
Buổi tối trong phòng ký túc xá, Tân Hân và Lâm Tĩnh một trái một phải ép tôi ngồi ở giữa, Tân Hân nghiêm túc không biết lôi đâu ra một cành khô chỉa vào người tôi bắt đầu tra khảo.
“Kỳ Nguyệt, tớ hỏi cậu lại lần nữa, cậu bắt đầu có ý với thầy Tô khi nào?”
“Cầu xin các cậu, để cho tớ lên mạng đi, tớ không có ý gì cả. Hỏi tớ từ 7 giờ đến giờ rồi các cậu không mệt sao. Hai cậu có thể mở lòng từ bi để cho tớ lên mạng chút không?”
Tôi ngồi đó nước mắt sắp rơi. Nói thật, nếu không phải ý chí tôi đã bị toi luyện khi sống chung với hai người này hơn một năm tr