Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.
tôi không ngủ được, bò xuống giường ra ban công hóng gió, thấy ba đang ngồi hút thuốc, ba nhìn tôi, trong bóng đêm đôi mắt ba sáng lên như chiếu sáng đường đi cho tôi. Ba nhả ra một làn khói trắng, nhếch môi: “Nguyệt Nguyệt, không ngủ được hả?”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy ba hút thuốc, tôi đi tới bên cạnh ba hỏi: “Ba, ba hút thuốc khi nào vậy?”
“Khi chưa kết hôn với mẹ ba đã hút thuốc rồi.” Ba dụi điếu thuốc vào gạt tàn, ánh mắt xa xăm nói: “Mẹ con không thích nghe mùi khói thuốc, con cũng vậy, nên ba không hút trước mặt mọi người. Mỗi đêm ba ra ban công ngồi hút, nhiều năm nay đã như vậy.”
Tôi kinh ngạc, không ngờ ba cũng là người đàn ông thích hút thuốc, ở trong ấn tượng của tôi, ba là người có thể dành hết thời gian nghiên cứu những món ăn mới, dọn dẹp nhà không còn một hạt bụi chứ không phải là người vương khói thuốc.
Ba ngước mắt nhìn tôi nói tiếp: “Không phải con thích ngủ lắm sao, sao hôm nay ra đây vậy? Mai con không thi à?”
Tôi từ từ bình tĩnh lại trả lời ba: “Ba, con không ngủ được, ba kể cho con nghe chuyện của ba đi.”
Nhân dịp này mà tôi hiểu thêm về ba rất nhiều, ví dụ như là mỗi đêm ba đều hút thuốc mà không để cho hai mẹ con tôi phải hít khói, ví dụ như ba có thể vì yêu gia đình mà từ bỏ tất cả, chịu dựng tất cả, dùng sự bao dung kiên nhẫn của mình mà bảo vệ gia đình.
Cho đến bây giờ và sau này tôi mãi mãi cũng không quên được đêm đó.
Ba nói: “Mẹ con nói đi làm cho người khác không thoải mái, ba lén gom góp tiền trong nhà đi mở nhà máy. Mẹ con biết thì rất kích động, nhưng ba hiểu trong lòng mẹ con đang rất vui. Đầu óc ba con không thông minh. Mẹ con muốn làm gì thì ba sẽ dọn đường sẵn sàng cho mẹ con đi, ba làm những việc này chỉ là muốn chứng minh ba rất yêu mẹ con, cả con nữa, con là con gái ngoan của ba, có con với mẹ thật là tốt, thật đấy.”
“Thật đấy.” Ba nhỏ giọng nói lại một lần nữa rồi nhìn về phía tôi.
Hiện lên trong đáy mắt của ba là tất cả sự chân thành, yêu thương, chiếu sáng muôn vì sao.
――――
Xe bus chầm chậm rời đi, tôi vẫn còn nhìn thấy cánh tay của ba đang vẫy vẫy, rất lâu trước đây tôi muốn nói với ba một câu, đồng chí Kỳ Liên Sơn, ba cực khổ nhiều năm như vậy, làm con gái ba là một điều tự hào của con, con yêu ba.
Những lời nói ủy mị này đương nhiên là rất khó nói ra, tôi đứng đó ngưng mắt nhìn chiếc xe bus chở ba biến mất trong tầm mắt.
Nhưng mà, trong lòng tôi bây giờ ba vẫn chưa hề đi.
Thời tiết dần dần thay đổi, cuộc thi năm 2 đầy ý nghĩa của cuộc đời tôi cũng sắp tới.
Đầu tiên là thi toán cao cấp
Thứ hai là thi bơi lội….
Giảng viên dạy thể dục chỉ cho chúng tôi 3 ngày để ôn, yêu cầu bài thi là bơi đi bơi về tổng cộng là 2 lần, tiêu chuẩn rất đơn giản nhưng đồi với tôi một con vịt cạn thì quả là vô cùng xa cách.
Buổi học đầu tiên tôi nói dối là dì cả đến, mọi người ai đi học hôm đó là coi như đã học được 9/10 bài học rồi. Tôi thì thưởng thức gái đẹp đi qua đi lại trong hồ bơi, người thì ngực to, người thì đùi thon còn con trai thì bụng 6 múi không có tì vết, nhìn những cái này trong lòng tôi rất vui vẻ. Nhưng tôi vẫn không biểu hiện ra ngoài, ngồi xổm bên hồ bơi cầm dù che nắng tiếp tục thưởng thức cảnh đẹp.
Buổi thứ hai, tiếng còi của cô thể dục vang lên, mọi người cũng nhảy xuống. Thấy tôi là người duy nhất mang phao đến cô giáo kích động hỏi: “Em tên gì?”
“Chào cô, em học ngành kế toán, tên Kỳ Nguyệt!”
“Uhm.” Bởi vì bơi nhiều nên cánh tay của cô giáo vung lên đầy rắn chắc muốn lấy phao của tôi ra, tôi sợ hãi vội vàng nhảy ra phía sau, cô giáo dở khóc dở cười nói: “Học trò Kỳ Nguyệt, tôi không có dạy sinh viên nào mà còn mang cái này.”
Tôi muốn khóc luôn: “Cô, em không mang cái này thì không dám xuống nước.”
“Cô lấy nhân cách ra bảo đảm, độ sâu của hồ cao lắm cũng chỉ tới ngực của em.”
Nhân cách không thể ăn no được…….Tôi nói thầm trong lòng.
Cô giáo nói tiếp: “Kỳ Nguyệt, em đã lớn rồi. Chỉ có em bé mới xài cái này, em nhìn đi, trong hồ bơi này em đang làm trò cười đấy.”
Tôi nhìn xung quanh, quả nhiên mọi người đang đứng im trong nước nhìn tôi, hơn nữa trên mặt ai cũng mang theo nụ cười chế giễu.
Tôi cắn răng nói: “Cô ơi buổi tiếp theo em tuyệt đối không mang cái này xuống, nhưng mà…….hôm nay em có thể mang nó được không, cầu xin cô đấy~~”
Vẻ mặt tôi như đưa đám, âm thanh van xin vang lên không ngớt.
Cô nhìn tôi, ánh mắt từ từ dịu xuống, bất đắc dĩ phất tay một cái nói: “Đi xuống đi.”
Vì vậy, buổi thứ hai tôi vui vẻ đùa nghịch torng nước. Cho dù oán giận cỡ nào thì cũng phải đến buổi học thứ ba cũng chính là buổi cuối cùng. Tôi chậm rãi bước tới trước mặt cô giáo nói: “Thưa cô, em tới kì sinh lý.”
“Kỳ Nguyệt rốt cuộc một tháng em có mấy lần!!” Cô giáo thể dục nhịn không nổi muốn lật bàn: “Nếu em không thể xuống nước thì không phải trước kia tôi có nói là thi chạy 1600m sao, em có muốn chạy không?”
“……….”
“Không chạy thì xuống nước cho tôi! Sinh viên như em đúng là trăm năm khó gặp!”
“Cô cũng không phải là con rừa, ở đâu ra trăm năm………”
“Còn nói nhảm! Có tin tôi