Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.
trách thì trách mẹ anh ấy.” Tôi lầm bầm: “Tạo anh ấy thành dáng vẻ họa thủy này.”
Tô Tín mỉm cười lễ phép nói: “Bác gái, con không cảm thấy bề ngoài con có gì kém cỏi, ngược lại, có thể để lại cho đời sau gen di truyền tốt?”
“khụ khụ khụ…….” Lần đầu tiên thấy mẹ uống nước trái cây mà bị sặc.
Tô Tín vô cùng săn sóc lấy khăn giấy đưa cho mẹ.
Lời nói của anh quá ác độc, tôi bực bội đá chân anh một phát dưới bàn, hình như anh cũng đoán ra được nhanh chóng né tránh, còn đặc biệt giả bộ mỉm cười nhìn tôi.
Mẹ lau miệng, bình tĩnh lại: “Cậu tên là gì?”
“Tô Tín.”
“Tên cũng không tệ.” Mẹ gật đầu một cái rồi lại cau mày nói: “Bác thấy điều kiện của cậu cũng không tệ, tại sao lại coi trọng Nguyệt Nguyệt như vậy?”
Tô Tín làm ra vẻ nghi ngờ: “Có thể là đúng như lời con gái của bác nói, chắc là đầu óc và ánh mắt con không bình thường?”
“………….”
Aaaaaaaaaaaaa, Tô Tín em muốn đứng lên bóp chết anh, em biết ngay là anh mang thù mà, bắt đầu trả thù rồi !!
Mẹ loại bỏ vấn đề này ra: “Trong nhà cậu như thế nào?”
“Ba con ở nước ngoài, mẹ con ở trong nước, tự mình mở công ty thiết kế.”
“Siêu Tiện?” Mẹ tôi phản xạ có điều kiện hỏi laị.
“Phụt ――” Tôi phun, chắc là mẹ bắt đầu phản kích rồi.
Tô Tín giựt giựt khóe miệng.
“A à, Triều Giản?” Mẹ vội vàng thay lời.
“Dạ.”
“Chẳng lẽ mẹ cậu họ Hạ?”
“Dạ đúng vậy.”
“Nói như vậy, Hạ Mộng Phồn là mẹ cậu?” Ánh mắt mẹ đột nhiên lóe lên.
Tô Tín trịnh trọng gật đầu.
Mẹ không nói nữa, cúi đầu tìm cái gì đó trong túi xách, cúi cùng lấy một tờ giấy và một cây viết đặt trên bàn đẩy tới trước mặt Tô Tín.
Mẹ kích động giọng nói cũng có chút run rẩy: “Cái đó……nhờ mẹ cậu ký tên, bác đây vô cùng sùng bái một người phụ nữ kiên cường như bà ấy.”
Mẹ nói xong, tôi và Tô Tín cùng nhau hóa đá.
Để cho tôi và Tô Tín càng thêm bi thương, mẹ quyết định ở tạm nhà Tô Tín một thời gian……
Khi mẹ kéo vali hành lý khổng lồ vào trong nhà Tô Tín, hai chúng tôi rất im lặng, mẹ nghiêm trang nói: “Các con đừng có dùng ánh mắt này nhìn mẹ, mẹ cũng không muốn quấy rầy thế giới hai người của các con, mẹ chỉ muốn cắm dùi ở đây để gặp được mẹ của cậu ấy thôi.”
Tôi và Tô Tín liếc mắt nhìn nhau, một người đi giúp mẹ xách hành lý, một người đi dọn dẹp phòng trống, mẹ gọi tôi lại: “Nguyệt Nguyệt, không cần dọn dẹp, mẹ ngủ chung phòng với con là được.”
“Dạ.” Tôi cũng không muốn nghĩ nhiều liền đồng ý.
Vì vậy, cuộc sống bi thương của ba người bắt đầu.
Tôi rửa mặt xong thấy mẹ đi vào phòng, lạnh nhạt nhìn hai chúng tôi nói: “Tiểu Tô, bác đưa con đi.”
Đầu tiên là Tô Tín nhăn nhó sau đó lại hòa hoãn: “Kỳ Nguyệt nói em ấy muốn đi.”
“Nguyệt Nguyệt muốn đi cũng không được, cả ngày nó ở trong nhà, cái gì cũng không biết, chắc chắn không mua được đồ tốt. Hơn nữa khó khăn lắm Kỳ Nguyệt mới có ngày chủ nhật ngủ nướng, còn sớm thế này sao con còn kêu nó dậy, không phải con thích nó sao, sao lại làm như vậy?”
Giọng nói của mẹ vô cùng dõng dạc. Tô Tín không dám nói gì, chỉ ngoan ngoãn đi ra ngoài với mẹ.
Cứ như vậy trôi qua vài ngày, mẹ không từ bỏ bất cứ cơ hội nào ngăn cản Tô Tín và tôi gần gũi với nhau, tôi đây thật không chịu nổi, sắc mặt Tô Tín vẫn không thay đổi, cùng nhau phối hợp diễn trò với mẹ, nhìn hai người chiến tranh ngầm với nhau, tôi vui mừng không thể tả.
Thật ra thì từ nhỏ tới lớn tôi vẫn rất rõ ràng, mẹ là một người phụ nữ vô cùng phúc hắc.
Buổi tối một ngày nào đó, tôi xuống giường đi vệ sinh, ngáp ngắn ngáp dài, mê mang mở cửa phòng vệ sinh, còn chưa ngáp xong đã bị ai đó kéo vào trong ngực, tôi bị hù dọa tính la lên đôi môi đã bị ai đó cắn.
Trong bóng tối, nhịp tim tôi như đang đánh trống.
Tô Tín chống đỡ tôi ở phía sau cửa, nụ hôn mang theo một ít trừng phạt cắn mút, tôi đau ưm ra tiếng, anh ngẩn ra càng mãnh liệt cậy mở hàm răng tôi, đầu lưỡi anh tìm kiếm đầu lưỡi tôi, quấn lấy nó cùng nhau triền miên, anh dùng lực mút lấy giống như thưởng thức một cái gì đó ngon ngọt.
Đầu tôi bắt đầu ong ong, muốn phản kháng, thân thể không ngừng sai bảo. Nụ hôn của anh càng ngày càng sâu, bàn tay ôm ngang eo càng ngày càng chặt, tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ anh nóng lên, làm trái tim tôi run rẩy theo.
Ý thức dần dần tan rã, anh chợt buông tôi ra, tôi dựa vào cửa mở miệng thở dốc, ngẩng đầu nhìn anh.
Lông minh anh thật dài, trong mắt tràn đầy lửa tình, ham muốn mãnh liệt.
Lòng tôi chấn động, anh đưa tay ra kéo tôi vào trong ngực, nhẹ nhàng nói: “Anh rất nhớ em.”
Tôi cũng vậy, không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng đứng đó cho anh ôm.
Ở trong đêm khuya, cảm giác này rất yên tĩnh, cũng rất êm đẹp.
Đột nhiên tiếng “cốc cốc” vang lên, sau đó là giọng nói của mẹ già: “Bên trong có người không?”
Tôi vội vàng đẩy Tô Tín ra: “Mẹ, con ở bên trong.”
“Ở trong đó làm gì đấy?”
Tôi thuận miệng đáp: “== ỉa.”
“À, mẹ ở ngoài chờ con, con nhanh một chút.”
“Dạ, biết.”
Tôi nháy nháy mắt với Tô Tín, hai người cùng nhau mở cửa ra ngoài, mẹ cũng không k