Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341275

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1275 lượt.

Tôi ngưng cười, đẩy tay anh ra, nghiêm mặt nói: “Khụ khục, có thể?”
Tôi chạy đến tủ lạnh, lấy hết tất cả cà chua mà tôi thích nhất mang ra, đang chờ nước sôi thì Tô Tín hỏi: “Kỳ Nguyệt, em nhất định phải ăn hết cà chua?”
“ừ.” Tôi gật đầu, bắt đầu nghiêm túc cầm dao cắt, nhắc đi nhắc lại: “Canh cà chua trứng, trứng sốt cà chua, nước ép cà chua, cà chua đường phèn, cà chua hầm cách thủy thịt bò……….”
Tô Tín đi đến bên cạnh tôi, cầm một quả cà chua gõ vào ót tôi nói: “Anh đánh cho em giống trái cà chua luôn, em tu luyện thành quỷ cà chua luôn đi.”
Tôi trợn mắt: “Có cà chua nào đi ăn thịt đồng loại mình sao!”
Tô Tín muốn lấy hai mưới mấy quả cà chua trên thớt xuống, tôi lập tức xù lông nằm ôm lấy mấy quả cà chua: “Anh dám đi một quả nào thì hôm nay máu nhuộm cà chua!”
Tô Tín vô lực day day huyệt thái dương, sâu xa nói: “Được rồi, anh không lấy, em cũng đừng ôm nữa, cà chua sẽ nhuộm máu em mất.”
Tôi đứng dậy, tiếp tục cắt cà chua, không chút để ý hỏi: “Cháu nhỏ, nước sôi chưa?”
“Kỳ Nguyệt.” Giọng nói Tô Tín có chút nghiến răng nghiến lợi: “Em thử kêu cháu nhỏ nữa xem.”
“Cháu trai tuyệt vời, nước sôi chưa?"
“……….rồi, mang cà chua tới đây.”
Tôi bưng cái thớt tới, mở nấp nồi ra, đổ toàn bộ cà chua vào trong, nước sôi văng ra ngoài, dính trúng tôi, tôi nóng thụt tay lại nhảy ra ngoài.
Chưa hoàn hồn quay đầu lại thấy Tô Tín đang ngậm miệng mỉm cười, nhìn chằm chằm tôi.
“Nhìn cái gì, chưa từng thấy ai nấu canh à.”
Anh nắm tay tôi, mu bàn tay bị nóng đỏ lên: “Cái người này không phải nấu canh là nấu người mới đúng.”
Kéo tôi đến bên bàn ngồi xuống, lấy một hộp thuốc phỏng trong tủ lạnh ra bôi lên: “Được rồi ngồi đây đi, tay chân vụng về.”
Tôi sờ sờ mu bàn tay bị đau, nhìn bóng lưng Tô Tín bận rộn trong bếp, ánh đèn bao trùm lấy anh, trong lòng tôi cực kỳ ấm áp.
Dạo gần đây động chút là cảm động, không phải là phong cách của Kỳ Nguyệt rồi.
“Cháu trai tuyệt vời, đừng có thừa dịp tôi không quan sát đổi cà chua thành mướp đấy.”
Tô Tín ngẩn người không nói chuyện.
Lúc ăn cơm, cả một bàn đều có màu hồng hồng đỏ đỏ, tôi gắp toàn bộ thịt bò và ớt xanh vào chén của Tô Tín, anh kinh ngạc hỏi: “Kỳ Nguyệt em làm gì thế?”
“Cái khác cho anh, cà chua là của tôi.”
“Quá khen.”
“…………..”
Tô Tín cúi đầu lặng lẽ tiêu diệt cái chén như cái núi nhỏ, đáy lòng tôi cười to, ha ha, Tô Tín à quả nhiên cũng có lúc anh bại trong tay tôi! Hoan hô ~~
Tô Tín ăn được một nữa thì ngẩng đầu lên, nheo đôi mắt lại nói: “Kỳ Nguyệt, anh cảm thấy chúng ta cần phải thảo luận lại thói quen ăn uống.”
“Ai?”
“Như bây giờ là không tốt, anh phải suy tính cho tương lai.”
“………….”
Sắc mặt bà bây giờ đây gần giống với trái cà chua rồi, tôi ấp úng nói: “Ai muốn cùng với anh, bớt chảnh chọe đi.”
“Em không cùng anh thì cũng đừng hòng nghĩ cùng với người khác.” Tô Tín để đũa xuống: “Tin anh đi, ngoại trừ anh không có người nào thích một người chỉ biết ăn cà chua.”
“Cà chua thế nào, cà chua không thể làm cơm ăn hả, tôi hận nhất là những người kỳ thị chủng tộc rau quả đấy! Đừng tưởng rằng dưa leo là tốt nhất, cà chua cũng có một bầu trời riêng của mình!”
“……..khụ khụ.” Tô Tín ho hai tiếng, nhìn vào đáy mắt tôi, nghiêm túc nói: “Rất tốt, em thắng.”
●●●●●●
Tôi cứ như vậy mà ở nhà của Tô Tín, mỗi ngày anh chở tôi đi làm, cùng nhau tan làm. Vốn trách nhiệm nấu cơm nặng nề giao cho tôi, nhưng mà anh nói, Kỳ Nguyệt, được rồi để anh làm, anh sợ em làm cháy nhà.
Cứ như vậy một tuần lễ trôi qua, tôi có cảm giác cuốc sống quá ảo giác.
Lâm Dao vẫn thường xuyên muốn tôi mật báo tin tức của Tô Tín, chị ta dường như vô cùng thích anh, có lúc tôi ác ý nghĩ, nếu nói cho chị ta biết tôi đang ở chung với Tô Tín không biết chị ta có đau lòng mà khóc hay không.
Ngày nào đó tan việc về nhà, tôi ôm gối ngồi trên ghế salon xem TV, Tô Tín ở một bên đọc sách, tôi nhìn chằm chằm anh nửa ngày rồi nói.
“Tô Tín, tôi hỏi anh một vấn đề.”
“Hả?” Đầu anh cũng không ngẩng lên.
“Hai chúng ta bây giờ có tính là đang yêu không?”
“À.” Anh cười nhẹ, nâng mắt lên nhìn tôi hỏi: “Em cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy không giống.” Tôi cau mày nghiêm túc nói: “Một chút kích tình cũng không, tôi cảm thấy chúng ta giống như vợ chồng già hơn.”
Tô Tín gắp sách lại, ngồi vào bên cạnh tôi, đột nhiên lấn người tới áp tôi vào góc sofa, giọng nói mập mờ: “Không bằng hôm nay chúng ta kích tình một chút, làm những gì vợ chồng nên làm?”
Trên người anh có một mùi hương dễ chịu, hơi thở phà vào mặt tôi, tôi sợ sệt ôm lấy gối che kín nửa gương mặt, không dám nhìn anh.
Anh cười hì hì, hôn xuống trán tôi một nụ hôn nhẹ: “Được rồi, hù dọa em rồi, anh đi tắm.”
Bóng đen bao trùm trên người biến mất, tôi ngồi dậy, ném cái gối vào người anh.
“Tô Tín, anh là tên dâm tặc!!!!!!!!!!!”
Anh vui vẻ đi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại chặn cái gối bên ngoài.
Tôi mơ màng ngồi trên ghế rất lâu không nhúc nhích, tận đáy lóng có chút lửa nóng không xua đi được.
Chuông cửa đột nhiên vang lên, tôi giật mình nhảy


Polly po-cket