Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.

xuống sofa, tiếp điện thoại trên cửa
“Cho hỏi ai vậy?”
Bên kia yên tĩnh một hồi, thật lâu sau mới vang lên giọng nói quen thuộc.
“Tôi là Tô Minh Á.”
●●●●●●
Tô Minh Á vào cửa, rất tự nhiên thay giày, rửa tay ngồi vào ghế, so với tôi còn quen thuộc hôn, tôi vội vàng rót cho cậu ta ly trà, đôi mắt cậu ta vẫn lóng lánh, lóe sáng.
Tia sáng kia có thể làm cho lòng người mềm xuống.
Tôi đứng đó, tay cũng không biết đặt ở đâu, ngập ngừng nói: “Cái đó, thầy Tô đi tắm. ==cậu ngồi đây trước đi.”
“Ừ.” Cậu cười cười: “Còn gọi là thầy Tô, khi nào thì ở chung vậy?”
“Mấy ngày trước rớt ví tiền, không về phòng được, nên tới đây ở.”
“Còn chưa tìm được?”
“Tìm được == chỉ là, thầy Tô không cho phép đi.”
Cậu nghe vậy thì cười lên, giống như ánh mặt trời ấm áp mùa xuân: “Kỳ Nguyệt, sao cậu còn ngốc như vậy.”
“Cậu đừng hỏi tớ, cậu uống trà đi.”
Tô Tín tắm xong đi ra, anh không giống như trong phim hay tiểu thuyết này kia người đàn ông mặc áo khoác tắm khêu gợi, mà chỉ là một bộ đồ ngủ rộng thùng thình, lấy khăn lau tóc ướt, thấy Tô Minh Á đến, anh cười rất tự nhiên rồi trợn mắt với tôi.
“Kỳ Nguyệt, đi tắm, mỗi ngày đều chơi vi tính tới khuya như vậy làm anh không cách nào ngủ được.”
“………..==dạ.” Tôi chạy về phòng lấy quần áo rồi chạy vào phòng vệ sinh.
Chờ tôi tắm xong ra ngoài Tô Minh Á cũng đã đi, Tô Tín thích thú dựa vào ghế, đôi mắt miễn cưỡng nhìn sang đây.
Anh nói: “Kỳ Nguyệt, đi lấy mấy sấy tóc ra đây.”
“Tự anh lấy đi.”
“Em có lấy hay không?”
“Không lấy.”
“Thật không lấy?”
“Tuyệt đối không lấy!”
“Được.” Anh đứng lên: “Anh lấy.”
“………..”
Tô Tín vào phòng lấy máy sấy tóc ra, gương mặt duy trì nét lạnh băng, kéo tôi ngồi xuống rồi bật máy sấy tóc cho tôi.
Ở trong gương tôi nhìn thấy gương mặt của anh, anh cúi đầu nghiêm túc xoa đầu tôi, lông mi anh rũ xuống như một bức tranh thủy mặc.
Anh nhỏ giọng nói: “Kỳ Nguyệt, em là người thứ hai mà anh sấy tóc.”
“Con mẹ nó, vậy còn thứ nhất?”
“Người thứ nhất là chính anh.” Giọng nói anh rất dịu dàng: “Ngay cả mẹ - Hạ Mộng Phồn cũng chưa có.”
Trên đầu tôi đều là gió nóng, mà trong lòng tôi lại rất bình thản, một loại ấm áp chân thật bình thản, nhân dịp bầu không khí đang tốt tôi cố gắng hỏi một đống vấn đề.
“== cái đó, vì sao anh giúp Lâm Dao cầm tài liệu?”
Anh tắt máy, cười lên: “Sao hả, em ghen?”
“Ăn dấm em gái anh, tôi chỉ tiện hỏi một chút.”
“Bởi vì cô ấy giống với em.” Anh lấy cây lược gỗ trên bàn: “Vậy anh cũng hỏi em một câu, tại sao em đưa cách liên lạc của anh cho cô ấy?”
“À, cái đó, cô ấy xin, Lâm Dao rất thích anh.”
Tô Tín ôm tôi từ phía sau, cằm chống lên đỉnh đầu tôi, nhỏ giọng nói: “Vậy còn em?

“………….” Sắc mặt tôi đỏ ửng, hắng giọng: “Khụ khụ, cứ như vậy đi.”
Tô Tín không nói gì chỉ dịu dàng cười, anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi nói: “Anh bây giờ rất vui.”
“Vui cái gì?”
Tôi đối với cái người hỉ nộ vô thường này sớm đã thành thói quen.
“Em thích anh không nhiều như anh thích em, Kỳ Nguyệt, em nợ anh.”






Cũng có lúc tôi nhạy cảm không giải thích được, làm cách nào tôi với Tô Tín bây giờ lại ở chung với nhau.
Nhìn người đàn ông đang ăn điểm tâm trước mặt, tôi lại đột nhiên có cái suy nghĩ kỳ lạ này.
Tôi nhếch miệng cười hỏi anh: “Tô Tín, sao anh không cho em về?”
“Em ở một mình anh không an tâm.”
“Lúc trước em cũng ở một mình không anh cũng an tâm đấy sao?”
“Nhưng mà không giống với chị nha, so với chị thì đẹp hơn rất nhiều!”
Nhìn sắc mặt hai chúng tôi không tốt, La Lỵ cũng lựa chọn im lặng.
Cô bé vẫn không biết, ba câu, trong nháy mắt đã giết chết tôi và Tô Tín.
Ăn xong bữa cơm buồn tẻ, tôi và La Lỵ sóng vai nhau đi, Tô Tín đi đằng sau, mãi một lúc mới nghe được giọng nói ảm đạm của anh.
“Kỳ Nguyệt, anh đi lấy xe, em đứng đây chờ anh, đừng có chạy lung tung.”
“Uh.” Tôi đưa mắt nhìn bóng lưng anh đi xa.
La Lỵ nhỏ giọng hỏi: “Học tỷ, đây không phải là chồng mới của chị rồi.”
Tôi bất đắc dĩ ngồi xuống bậc thềm, ngửa mặt nhìn La Lỵ: “Đi chết đi, là chồng của ta, ta đang yêu nhau đấy.”
“Vậy Tô học trưởng làm sao đây, sao hai người không hẹn hò?”
“Không.” Tôi thở dài: “Từ trước tới giờ vẫn chưa từng.”
“aaaaaaaa.” La Lỵ kêu lên: “Chị vẫn là người của hội mà còn là hội trưởng, làm sao chị có thể không thích anh ấy.”
Tôi đứng lên phủi quần, chụp lấy hai vai cô bé nói: “Vậy thì em làm hội trưởng đi, tìm những món lợi nhỏ của Tô Tô, biết không?”
“Hội trưởng chị không thích anh ấy hả?”Ánh mắt La Lỵ lấp lánh hỏi tôi.
Tôi nhìn chiếc xe Tô Tín đang chạy tới gần, chậm rãi nói: “Chị từng có cảm giác, nhưng chị chỉ đủ sức để thích một người duy nhất.”
La Lỵ không nói nữa, gương mặt ngây thơ chu lên, tôi cười hỏi: “Giận à?”
“Không giận, em chỉ hận bản thân không có tiền đồ, tặng Tô học trưởng cho chị, vậy mà chị aaaaaaaaaaaaaa, em hận chị! Em đi theo đuổi Tô học trưởng!”
Cô bé nói xong thì nắm chặt balo chạy như bay.
Tôi hét lên phía sau:


Polly po-cket