XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

c nhìn cô, “Mộc Mộc, những chuyện kiểu như thế không thể đem ra làm trò đùa được đâu.”
“Đó là sự thật.” Cô nói: “Anh là một quan chức trong quân đội, tiền đồ rộng mở, một người con gái với tội lỗi đầy mình như em, hoàn toàn không xứng đáng với anh.”
Trầm ngâm trong giây lát, anh thở phào một tiếng, dịu dàng vuốt ve mái tóc cô, “Anh tin, em nhất định có rất nhiều nỗi khổ tâm… Những chuyện đã qua, đều đã trôi qua rồi, sau này anh sẽ chăm sóc em chu đáo, sẽ hết sức trân trọng em.”
Một giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống từ khóe mắt, Mộc Mộc cảm thấy trái tim đã sớm đông cứng của mình được sự bám riết và kiên định của anh bao bọ hế lớp này đến lớp khác, ủ ấm cho nó.
Cô không thể kiềm chế tâm trạng của mình được nữa, gắng hết sức đẩy anh ra, “Anh đi đi, đừng đối tốt với em như vậy, em không xứng đáng, anh có biết rằng, sau lưng anh, em đã làm những chuyện gì không?”
“Những chuyện đã qua, anh không muốn biết…” Trác Siêu Nhiên nắm chặt lấy bàn tay dang ấn vào ngực anh của cô, “Anh chỉ biết rằng giờ đây em là bạn gái của anh, anh có trách nhiệm đối tốt với em!”
“Anh!”
“Được rồi, em bình tĩnh lại một chút, ngày mai anh sẽ lại tới thăm em.”
Nhìn Trác Siêu Nhiên điềm tĩnh đi ra khỏi cửa, Mộc Mộc mới vỡ lẽ: Chia tay, hóa ra lại khó khăn như vậy!
Ngây người trong giây lát, Mộc Mộc bỗng nhiên định thần lại, lao tới bên cửa sổ đầy bụi đất, hai tay chống vào bệ cửa sổ, gắng sức quan sát. Cô đứng trên tầng hai, có thể nhìn rõ dáng người thẳng tắp của Trác Siêu Việt.
Khi mở cửa xe, dường như cảm giác được điều gì đó, anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, tầm nhìn hướng về phía trước cửa sổ của cô một cách chuẩn xác. Cách một tấm kính đầy vết bụi bẩn, đón ánh mặt trời hoe vàng, đối diện một cách vội vã, nhìn nhau không nói






Những ngày sau đó, ngày nào Trác Siêu Nhiên cũng tới bệnh xá thăm Mộc Mộc, Trác Siêu Việt thường đưa anh đi, nhưng không vào phòng, chỉ đứng đợi ở ngoài cửa
Ngày nào Mộc Mộc cũng nói chuyện chia tay với anh, nhưng thái độ của Trác Siêu Nhiên vẫn luôn rất kiên đinhj: “Trừ khi em khiến anh tin rằng, em thật sự không thích anh.”
Trác Siêu Nhiên trong giây phút đó quả thực rất giống với một quân nhân. Dịu dang điềm tĩnh chỉ là vẻ bề ngoài của anh, bên trong con người đó, anh cũng có sự tự tin, có sự bám riết quyết liệt.
Cuối cùng cũng chịu đựng được tới ngày ra viện, Mộc Mộc thở phào một hơi thật dài, chạy tới tìm Bạch Lộ rủ cô ấy đi dạo phố mua sắm.
Vừa vào trong trung tâm thương mại, Bạch Lộ như được tiêm một liều thuốc gây hưng phấn, cứ qua lại không ngớt như con thoi trong dãy quần áo muôn màu muôn vẻ, lật giở hết chiếc này tới chiếc khác đưa cho Mộc Mộc xem, nhưng cô hoàn toàn không có tâm trạng nhìn ngắm, cô đang cố mở to mắt quan sát khắp khu trung tâm thương mại tìm kiếm các anh chàng đẹp trai, bởi vì mục đích ra đây của cô là muốn tìm kiếm một anh chàng như thế để đi cùng với cô tới trước mặt Trác Siêu Nhiên để diễn một màn kịch.
“Anh Siêu Việt, cô ấy là ai vậy?” Cô bé kia kéo Trác Siêu Việt lại hỏi.
Nghe thấy câu hỏi đó, bước chân của Mộc Mộc như mọc rễ xuống đất, cứ đứng yên tại chỗ. Cô bỗng nhiên rất muốn biết, anh sẽ giới thiệu về tình cũ như thế nào trước mặt người mới….
Cô bé nhìn ánh mắt đang nhìn nhau lưu luyến khó có thể tách rời của họ, chợt hiểu ra: “Cô ấy không phải là người tình cũ của anh đấy chứ?”
“Không phải, đừng suy đoán lung tung…” Trác Siêu Việt phủ định một cách kiên quyết, đón lấy bộ quần áo trong tay cô gái kia, “Chiếc này nhé, anh đi trả tiền cho em.”
Mộc Mộc mỉm cười tự trào, cô rõ ràng ngay cả danh hiệu người tình cũ cũng không được tính.
“Chúng ta đi thôi.” Mộc Mộc kéo tay Bạch Lộ- người vẫn đang không hiểu rõ sự tình- bước về phía cầu thang cuốn.
Đúng lúc chuẩn bị đặt chân lên cầu thang cuốn, cô nghe thấy phía sau có tiếng cười nói: “Em tự đi dạo một mình một lát nhé, anh có chút việc.”
“Anh Siêu Việt!”
Trác Siêu Việt không để ý tới cô gái đó nữa, rảo vài bước đến nơi, kéo tay Mộc Mộc, đi về phía cầu thang máy.
Vào trong thang máy, Trác Siêu Việt ấn lệnh xuống tầng B2, thang máy cứ thế đi xuống, Mộc Mộc bầy giờ mới bừng tỉnh lại sau cơn chấn động đầy kinh ngạc, “Anh làm gì vậy? Chúng ta chẳng phải đã nói rồi ư, anh sẽ không tới tìm em nữa.”
“Anh không tìm em!” Anh đính chính, nắm chặt lấy tay cô, không chút buông lơi.
Cho dù anh không tìm cô, họ chỉ tình cờ gặp nhau mà thôi, nhưng anh kéo cô đi như vậy là có ý gì? “Anh muốn đưa em đi đâu? Anh quên rằng niềm vui mới của anh còn đang ở trên tầng sao?”
“Đấy là em họ của anh.”
Nghe thấy hai chữ đo, khóe môi của Mộc Mộc khẽ cong lên. Mặc dù em họ hay là niềm vui mới đối với cô cũng không có ý nghĩa gì, cô vẫn cảm thấy trái tim trở nên ấm áp.
Thang máy dừng lại ở tầng đỗ xe ngầm dưới mặt đất, cửa thang máy vừa được mở ra, luồng âm khí ẩm ướt xộc thẳng vào. Trác Siêu Việt lôi cô ra khỏi thang máy, túm lấy hai tay cô ấn chặt vào bức tường thô ráp. Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, đang định hỏi