Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
ua cuộc đối thoại vừa rồi, hào phóng đưa tay ra: “Trung đoàn trưởng Trác phải không ạ? Trước đây thường nghe Vương Dao nhắc tới anh, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy.”
Trác Siêu Nhiên lịch sự đứng lên, bắt tay, mặc dù thị lực không tốt, nhưng mọi động tác đều mang khí chất phi phàm của một quân nhân, “Chào cô. Cô Bạch có quen với Vương Dao ư?”
“Bọn tôi là bạn thời đại học. Hồi trước, cũng chính tôi là người giới thiệu Mộc Mộc tới chơi đàn ở doanh trại đấy.”
“Ồ? Vậy nếu có cơ họi tôi phải mời cô ăn cơm mới được, cảm ơn cô đã giúp tôi có cơ hội quen biết Mộc Mộc.”
“Được thôi!” Khi Bạch Lộ nhận lời, còn cố tình lườm Mộc Mộc một cái, trách cô có một người đàn ông tốt như vậy ở bên cạnh, sao không biết trân trọng.
Chuyện trò vài câu, cũng “thường thức” xong “Trung đoàn trưởng Trác” trong truyền thuyết, Bạch Lộ rất biết ý cầm lấy túi đồ, rút lui. “Mộc Mộc, hai người nói chuyện tiếp nhế, chị về trước đây, khi nào rảnh chị lại tới thăm em.”
Bạch Lộ đi rồi, cô vạn nằm giường bên cạnh cũng đã tiêm xong, cậu bạn trai ích kỷ sợ bạn gái của mình bị anh chàng đẹp trai kia hút hồn, nhất quyết đòi đưa bạn gái ra ngoài ăn cơm, trong chốc lát, phòng bệnh ngoài Trác Siêu Nhiên và Mộc Mộc ra, không còn ai khác nữa.
Mộc Mộc ngồi thẳng người, nhìn vào anh một cách rất nghiêm túc, “Tại sao anh lại đến đây, chúng ta…”
Trác Siêu Nhiên khẽ mỉm cười, dường như sớm đã đoán được rằng cô sẽ nói như vậy, “Mộc Mộc, anh vẫn luôn nghĩ rằng em là một cô gái rất dũng cảm, dám yêu dám hận… sẽ không để ý tới việc người khác nhìn như thế nào, nói như thế nào. Càng không vì một chút trở ngại nho nhỏ mà từ bỏ thứ mình muốn có.”
“Em…” Từ trước tới giờ cô không biết rằng, Trác Siêu Nhiên lại đề cao cô như vậy.
“ANh biết mẹ anh đã cho người tìm gặp anh, nói với em những lời không nên nói…”
“Anh biết?” Mộc Mộc vô cùng kinh ngạc.
“ANh cũng được nghe qua lời của Siêu Việt, vì chuyện này cậu ấy và mẹ anh đã tranh cãi với nhau một trận.” Trác Siêu Nhiên mỉm cười lắc đầu, dường như có ý phê bình thái độ phẫn nộ của cậu em trai, “Thực ra, mẹ anh có thành kiến với em là vì chuyện trong quá khứ. Em cho mẹ anh chút thời gian, để mẹ hiểu về em nhiều hơn, mẹ nhất định sẽ thay đổi cách nhìn nhận.”
Nói như vậy, Trác Siêu Việt sớm đã biết hết mọi chuyện, vậy thì hôm đó anh tới tìm cô, là bởi vì chuyện này?
“Mộc Mộc.” Đôi bàn tay kiên định của Trác Siêu Nhiên giữ chặt lấy đôi vai bất lực của cô. “Em hãy tin anh, chuyện trong nhà anh, anh nhất định sẽ xử lý ổn thỏa, sẽ không để em phải chịu ấm ức.”
Mộc Mộc vốn dĩ muốn nói rằng, cô không xứng đáng với anh, giữa họ có một khoảng cách không thể nào vượt qua được, hy vọng anh có thể đối diện với sự thật, lựa chọn một cô gái phù hợp với anh hơn, cô sẽ chúc phúc cho anh.
Nhưng khi nghe xong những câu nói đó của Trác Siêu Nhiên, cô phát hiện ra lý do này của mình quá yếu ớt, bất lực.
Nếu lời nói dối đã trở nên quá yếu ớt, chi bằng nói rõ sự thật: “Xin lỗi, em và anh chia tay nhau, không phải bởi vị mẹ anh đã nói gì, là bởi vì em… em không thích anh.”
Nụ cười trên khuôn mặt Trác Siêu Nhiên lại càng rõ ràng hơn, “Em cảm thấy anh sẽ tin ư? Em muốn lừa dối anh, cũng cần phải tìm ra một lời nói dối có sức thuyết phục hơn chứ!”
Ngữ khí của anh, thần thái của anh, thể hiện rõ sự tự tin vào đặc điểm nổi bật, độc đáo của bản thân mình.
Đúng vậy, một gia thế phi phàm, một ngoại hình xuất chúng, thêm vào đó là khí thế sau khi được tôi luyện qua của bộ đội đặc chủng, anh đương nhiên là nên có sự tự tin này.
Biết rõ bản thân mình không có cách nào làm lay chuyển sự tự tin của Trác Siêu Nhiên, Mộc Mộc không thể không thảo luận sâu hơn một chút với anh về vấn đề tình cảm, “Em thật sự không lừa dối anh, em thừa nhận anh rất hoàn mỹ, không chút tì vết. em cũng biết anh đối với em rất tốt, toàn tâm toàn ý che chở bảo vệ em, nhưng em không thích anh, bởi vì… trong lòng em đã có người mà em yêu.”
“Thế ư?”
Mộc Mộc gật đầu mọt cách không thể chân thành hơn.
“Vậy em hãy gọi anh ta tới đây, anh muốn xem xem… đó là người đàn ông như thế nào, mà có thể cướp em khỏi anh được.”
“Hả?” Mộc Mộc bỗng chốc không biết nói gì cả.
Cô đương nhiên không thể gọi Trác Siêu Việt tới được, cho dù cô muốn gọi, Trác Siêu Việt cũng tuyệt đối không thẻ đến! bảo anh thừa nhận rằng anh và chị dâu đã gian dâm với nhau trước mặt Trác Siêu Nhiên, chẳng khác nào trực tiếp đâm thẳng một lưỡi dao vào tim anh.
Mộc Mộc có chút lo lắng, “Lẽ nào em muốn chia tay với anh, cũng không được hay sao? Tại sao anh không thể tôn trọng sự lựa chọn của em?”
“Anh có thể tôn trọng em, nhưng em nhất định phải đưa ra cho anh một lý do chia tay mà anh có thể tiếp nhận được!”
Để hoàn toàn cắt đứt mối quan hệ với anh, Mộc Mộc nghiến răng lại, nói với anh: “Siêu Nhiên, anh không hiểu em chút nào. Em đã giấu anh rất nhiều chuyện, ví dụ như, trước khi em chưa vào trại cải tạo, em đã từng làm ở quán bar, từng… vì tiền mà bán rẻ thân mình.”
Thần sắc của Trác Siêu Nhiên không còn bình tĩnh được nữa, kinh ngạ