Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
thuốc trong tay cô, quay đầu lại nhìn cô một chút… Có người thương cảm cho hoàn cảnh bất hạnh, cũng có người lịa tỏ vẻ bất bình.
Mộc Mộc hít một hơi thật sâu, lấy ra một viên thuốc, nhét vào miệng, cố gắng nuốt xuống, thuốc rất đắng, cảm giác chát đắng cứ mắc nghẹn mãi trong cổ, mãi không tan đi được. Cô bỗng nhiên thấy lạnh, thít chặt chiếc áo mỏng trên người, gió vẫn luồn vào tận xương tủy, lạnh tới nỗi cả hàm răng đều va vào nhau lập cập.
Có thể, cô nên ngồi vào trong một góc khuất, quẹt mộ que diêm… chưa biết chừng, cô có thể nhìn thấy nị cười của anh trong ánh lửa.
Cô bật cười tự trào, tiếp tục đi về phía trước.
Muốn nhìn thấy anh, hoàn toàn không cần phải quẹt diêm, chỉ cần nhắm mắt lại, đã có thể thẩy rồi.
Mãi cho tơi chiều tối, Mộc Mộc mới dừng ngoài của nhà Bạch Lộ, gõ lên cửa hai tiếng.
Khi Bạch Lộ mở cửa ra, nhìn thấy Mộc Mộc đang đứng đó, khuôn mặt hoảng sợ đến nỗi trắng bệch, cô liền kéo Mộc Mộc vào nhà, nắm lấy vai cô, nhìn khắp người cô một lượt từ đầu tới chân. “Em sao thế?”
Mộc Mộc gắng gượng nở một nụ cười, “Em rất ổn, chị có thể đừng nhìn em giống như đang nhìn thấy ma quỷ được không?”
Bạch Lộ không nói gì, kéo thẳng cô tới trước gương. Nhìn thấy hình bóng của mình trong gương, Mộc Mộc cũng giật mình hoảng sợ, đây chính là cô ư? Đầu tóc rối bù, sắc mặt nhợt nhạt, trên mặt đầy vết nước mắt, đôi mắt và đôi môi vẫn còn sưng đỏ…
Cô cảm thấy may mắn vì mình đã không quay về trường học, nếu để đám bạn trong phòng nhìn thấy bộ dạng đáng sợ này của cô, không biết họ sẽ nghĩ như thế nào?
Bạch Lộ lấy một chiếc khăn mạt đã thấm ướt cho cô, cô cảm động đón lấy, đang định lau mặt, Bạch Lộ bỗng nhiên vén mái tóc của cô lên, liếc nhìn những vết hôn chi chít trên cổ cô, ánh mắt nhìn cô như muốn hỏi điều gì dó nhưng lại không dám mở miệng…
“Là do em tự nguyện.” Mộc Mộc biết cô ấy muốn hỏi gì, thà rằng bản thân mình nói thật luôn, “Vẫn là anh ấy, vẫn là cuộc tình một đêm… Không có gì, chỉ coi như hâm nóng lại giấc mơ xưa, cảm giác rất tuyệt vời… Thật sự không có gì đâu.”
Nói liền một mạch xong, cô cầm chiếc khăn, chà xát thật mạnh lên mặt, những giọt chất lỏng nóng hổi trong mắt đã được chiếc khăn hút sạch, một giọt cũng không rơi ra ngoài.
“Mộc Mộc…”
“Chị Bạch Lộ, em đói rồi, nhà chị có thứ gì để ăn không?”
Bạch Lộ bất đắc dĩ thở dài một tiếng, vào phòng bếp nấu cho cô một bát mì ăn liền, mì thịt bò nóng hổi, hương thơm tảo ra ngào ngạt.
Hai tay cô bê bát mì ăn liền, hơi nóng từ lòng bàn tay lan tỏa vào tận trong mạch máu, nhưng cô vẫn lạnh tới mức run cả người.
“Trung đoàn trưởng Trác đó…” Bạch Lộ do dự một chút, nói tiếp, “Chị nghe Vương Dao nói, mắt anh ấy bị thương, vẫn đang tĩnh dưỡng trong bệnh viện.”
Nước canh nóng mắc nghẹn trong cổ họng, Mộc Mộc ôm miệng ho dữ dôi, đến nỗi lục phủ ngũ tạng đểu sắp nhảy cả ra ngoài mới kiềm chế được.
“Ừm,” Cô lau miệng, “Anh ấy đang ở trong bệnh viện, anh ấy bị thuowgn, không chỉ ở mắt, chân cũng bị đâm rách rồi… Chị Bạch Lộ, coi như em cầu xin chị, xin chị đừng hỏi đêm qua em đã lén lút qua lại với anh, em không muốn nói…”
Bạch Lộ không nói thêm nữa, khe khẽ vỗ lên đôi vai run rẩy của cô, “Mộc Mộc, anh ta rốt cuộc là một người đàn ông như thế nào? Sao em lại yêu tới mức độ ấy?”
Bạch Lộ vốn rất hiếu kỳ, nghĩ rằng người đàn ông đó nhât định có một sức hấp dẫn khiến phụ nữ không có cách nào để khước từ, nhưng khi cô nhìn thấy thuốc tránh thai khẩn cấp trong túi của Mộc Mộc, cô lại lên tiếng trách mắng luôn: “Hừm đúng là đồ bỏ đi! Cái loại đàn ông chỉ biết hưởng thụ cho bản thân mình, ngay cả việc sống chết của em cũng không thèm màng tới, em còn một lòng một dạ yêu anh ta sao? Em hãy sớm quên anh ta đi cho chị… Còn nữa, ngày mai chị đưa em tới bệnh viện kiểm tra thật kỹ, đừng để bị lây nhiễm bệnh truyền nhiễm nào đó!”
Mộc Mộc thật sự đã bị bệnh rồi, đương nhiên không phải là một loại bệnh truyền nhiễm nào đó, cô sốt cao liên tiếp ba ngày, lên cơn ho liên tục.
Con người khi đau ốm, thường mong nhớ về người thân nhất, Mộc Mộc cũng nhớ, nhưng cô nhớ Trác Siêu Việt hơn cả, bởi vì những người thân của cô đều đã không còn trên thế giới này nữa rồi, nhưng Trác Siêu Việt thì vẫn còn, cô chỉ cần ấn số gọi cho anh là có thể nghe được giọng nói của anh.
Vì vậy, cô thường xuyên ngồi ngây người nhìn điện thoại, vửa lo sợ vừa chờ đợi anh gọi tới.
Bạch Lộ tới bệnh xá trong trường học thăm cô, thấy cô đang ngồi thẫn thờ như người mất hồn trước điện thoại, thực sự tức đến nỗi không thể kìm nén được nữa, nhét điện thoại vào trong tay cô, “Gọi điện thoại cho anh ta, bảo anh ta tới đây thăm em.”
“Chị Bạch Lộ.” Mộc Mộc chớp chớp đôi mát to ngân ngấn nước mắt: ‘Váy của chị đẹp quá, chị mới mua à?”
“Em! Em đúng là đồ bỏ đi!” Bạch Lộ ngồi lên giường, với tay lấy một quả chuối, bóc vỏ xong nhét vào tay Mộc Mộc.
“Chẳng phải chị đã nói anh ta là loại bỏ đi, bảo em hãy sớm quên anh ta đi rồi sao? Em quên rồi à?”
Mộc Mộc lại kéo kéo váy áo của cô, “Chiếc váy này chị mua ở đâu vậy? Có đắt không? Em cũng muốn