Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

mua một chiếc.”
“Ở trung tâm thương mại XX, mấy hôm nay họ đang kỷ niệm ngày khai trương, giảm giá rất nhiều mặt hàng…” Nói tới chuyện giảm giá, ánh mắt của Bạch Lộ sáng bừng lên trong giây lát. “Chiếc váy này của chị giá gốc là hơn một nghìn đồng, bây giờ giảm bảy mươi phần trăm, chỉ còn hơn bốn trăm đồng…”
“Thật à? Rẻ thế ư? Mộc Mộc ngồi thẳng dậy, “Em ở trong bệnh xá buồn quá, hay là chị em mình đi dạo phố đi.”
Mộc Mộc không thật sự muốn mua váy, cô chẳng qua chỉ nghe nói dạo phố là phương pháp trị liệu bệnh thất tình tốt nhất cho phụ nữ, so với việc nằm cô đơn một mình trên giường, trừng mắt nhìn bạn gái giường bên cạnh được bạn trai tận tình chi đáo chăm sóc, cô thà rằng ra ngoài nhìn ngắm xem bầu trời ngoài kia trong xanh như thế nào, bầu không khí ngoài kia trong lành tươi mới như thế nào.
Đáng tiếc, Bạch Lộ không cho cô cơ hội, “Dạo phố? Bộ dạng dở sống dở chết như em thế này mà còn đỏi đi dạo phố, em cứ ngoan ngoãn nằm dưỡng bệnh cho chị!”
“Em đã đỡ sốt hơn nhiều rồi.”
“Từ bốn mươi dộ hạ xuống còn ba mươi tám độ, em…” Câu nói của Bạch Lộ bỗng nhiên nín chặt, bởi vì sự chú ý của cô đã bị người đàn ông đang bước vào trong phòng bệnh hút hết mất rồi.
Không chỉ riêng Bạch Lộ, những người khác trong phòng bệnh cũng đang nhìn người đàn ông đang bước vào trong phòng, bị cuốn hút bởi khí chất toát lên từ người anh.
Đang sốt cao, nhìn thấy khuôn mặt vẫn ngày đêm mong nhớ đó, nước mắt của Mộc Mộc trong chốc lát lại làm nhòa tầm nhìn của cô, cô không thể nói được bất cứ một câu nào nữa.
Anh ngồi xuống bên cạnh giường, còn chưa kịp nói gì, Mộc Mộc đã không thể kiềm chế được bản thân, dang hai tay ôm chặt lấy anh. Cuối cùng anh đã đến rồi, cô vẫn luôn đợi anh, đợi đến nỗi toàn thân đau nhức, ngay cả xương cốt cũng đau dữ dội.
Ba ngày vừa qua, cô vẫn luôn suy nghĩ, cho dù đúng hay sai, chỉ cần anh đến, cô nhất định sẽ ôm chặ lấy anh, không buông tay ra nữa.
Bàn tay anh dịu dàng đặt trên lưng cô, khe khẽ vỗ về, sự vỗ về ấm áp dịu dàng khiến toàn thân Mộc Mộc kinh động.
Cảm giác này, không giống Trác Siêu Việt…
Nhưng Trác Siêu Nhiên rõ ràng vẫn đang ở trong bệnh viện, mắt của anh ấy chăng phải là vẫn chưa nhìn thấy hay sao?
Mộc Mộc kinh ngạc mở to mắt, vừa hay nhìn thấy một hình bóng quen thuộc khác đang đứng ở cửa phòng bệnh, anh đang đứng tựa vào thành cửa, lẳng lặng nhìn cô, khóe môi nhếch lên một đường cong giống như cười mà không phải là cười…
Ánh mắt của họ gặp nhau, cô nhìn thấy sự hận thù và đau khổ mãnh liệt trong đáy mắt anh, cho dù đã hơi tan biến một chút.
Cô đã làm gì vậy? Đã ôm người mà cô không nên ôm nhất, lại còn ôm ngay trước mặt Trác Siêu Việt.
Mộc Mộc hoảng hốt đẩy Trác Siêu Nhiên ra, liên tục dịch về phía sau, kéo rộng khoảng cách với Trác Siêu Nhiên. Cô không có ý nghĩ gì, chỉ là cô ốm quá nặng, quá mong đợi Trác Siêu Việt tới tìm cô, vì vậy vừa nhìn tháy khuôn mặt đó, đã kinh ngạc mừng rỡ đên nỗi quên hêt tất cả.
“Mộc Mộc, xin lỗi, anh mới được biết là em bị ốm.” Giọng của Trác Siêu Nhiên đầy ắp sự áy náy.
Cô định thần lại, hỏi: “Sao anh lại tới đây? Mắt của anh khỏi rồi ư? Anh đã xuất viện rồi à?”
“Chưa xuất viện, anh nhìn mọi thứ vẫn còn hơi mờ, bác sĩ khuyên anh nên ở lại bệnh viện để theo dõi thêm vài hôm.” Anh mỉm cười điềm nhiên, “Anh nghe nói em bị ốm, vội vàng muốn đến thăm em, nên đã trốn ra ngoài.”
“…”
Có một số người đàn ông rất đáng sợ, bạn không dám làm tổn thương anh ấy, có một số người đàn ông rất lớn manhk, bạn không đủ sức để làm tổn thương anh ấy.
Có một số người đàn ông quá tốt, anh ấy dồn hết tâm sức bảo vệ bạn, yêu thương bạn, bạn căn bản không nỡ nhẫn tâm làm tổn thương anh ấy.
Trác Siêu Nhiên chính là kiểu đàn ông như vậy. Khi cô yếu đuối nhất, cần được an ủi nhất, anh giống như từ trên trời rơi xuống, mang lại cho cô một vòng tay ấm áp, mang lại cho cô sự chở che dịu dàng nhất.
Cô thật sự không có cách nào để nói với anh rằng: Ban nãy, khi em ôm anh, người mà em nghĩ tới chính là em trai của anh! Anh có biết không? Khi anh không nhìn thấy ánh sáng trên giường bệnh, bọn em đã có một đêm mây mưa cuồng nhiệt!
Những lời nói như vậy, cô mãi mãi không thể thốt ra được!
Cảm nhận được sự khác thường của Mộc Mộc, Trác Siêu Nhiên khẽ nheo mắt, muốn quan sát kỹ biểu hiện của cô, nhưng không thể nhìn rõ được, vì vậy, anh khe khẽ vuốt ve khóe mắt cô, muốn biết xem có phải cô đang khóc không.
Mộc Mộc quay mặt đi, lảng tránh, ánh mắt lại không kiềm chế được, liếc về phía cửa phòng, cánh cửa không biết đã được đóng lại từ bao giờ, Trác Siêu Việt đã bỏ đi. Trác Siêu Nhiên có chút hoang mang, cũng nhìn ra phía cửa, “Sao thế?”
“Không sao…” Mộc Mộc bỗng nhiên sực nhớ ra Bạch Lộ- người nãy giờ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra- vẫn đang đứng bên cạnh giường, vội vàng giới thiệu hia người họ với nhau: “Chị Bạch Lộ, anh ấy là Trác Siêu Nhiên.” Cô do dự một chút, bỏ qua phần giới thiệu về mối quan hệ, “… Siêu Nhiên, chị ấy là Bạch Lộ, bạn của em.”
Thực ra, Bạch Lộ sớm đã đoán ra mối quan hệ của họ thông q