XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

g phải ở trên máy bay, thì là ở bên bàn rượu.”
“Bạn bè của anh đều không hiểu được anh, cho rằng anh vứt bỏ cái mác nhị thiếu gia tốt đẹp như vậy rồi mù quáng chạy đi bươn chải ở bên ngoài. Nhưng anh cho rằng điều đó rất xứng đáng, không dựa vào bất kỳ ai, dùng toàn bộ sự cô gắng và năng lực của mình để hoàn thành một việc, chứng minh rằng bản thân mình có thể làm được, đó là một cảm giác thành công khó có thể hình dung được.”
Mộc Mộc chăm chú nhìn Trác Siêu Việt- người đang ngồi trước mặt cô. Anh trong giây phút này hiện lên một cahcs chân thực trước mắt cô, rũ bỏ sự giàu có và ánh hào quang của gia thế, anh thực ra cũng là một người bình thường có da có thịt, có khổ sở, có đau đớn, có niềm vui và cũng có nỗi buồn.
Đêm đầu tiên ở thàn phố xa lạ, họ hỏi nhau rất nhiều câu hỏi, có câu hỏi khiến họ bật cười sảng khoái, có câu hỏi lại khiến hỏi cảm thương không ngớt, còn có một số câu hỏi, khiến họ trầm ngâm không nói, ai nấy suy tư theo tâm trạng của mình…
Họ giống như hai người bạn đã kết giao nhiều năm, trở về những chuyện đã qua của nhau, anh kể cho cô nghe về chuyện làm ăn của mình, kể chuyện anh đã vận chuyển vật dụng quân sự bị cấm vận, vòng qua bao nhiêu quốc gia để về nước rồi đưa vào công xưởng của quân đội như thế nào, ly kỳ như những tình tiết trong một bộ phim mạo hiểm.
Cô kể cho anh nghe rất nhiều chuyện trong nhà tù, dùng ngữ điệu đều đều nhàn nhạt để nói về quãng thời gian không được nhìn thấy ánh mặt trời đó, nhưng anh lại nghe đến nỗi nhíu chặt lông mày lại.
Anh hỏi cô: “Em đã từng bao giờ nghĩ tới chuyện lật lại bản án cho mình chưa?”
Lật lại bản án, không phải là cô chưa từng nghĩ tới, nhưng sau đó lại từ bỏ. bởi vì, trong thời gian ở trại cải tạo, cô đã gặp một cô gái trẻ, cô ấy ngày nào cũng khóc lóc nói với mọi người rằng cô ấy bị oan, người nhà cô ấy đã giúp cô ấy kháng án, làm đơn lên tận tòa án cấp cao, không tiếc ngay cả khi phải khuynh gia bại sản, nhưng kết quả kháng án vẫn là giữ nguyên mức phạt đã tuyên án.
Mộc Mộc lắc lắc đầu: “Lật lại bản án còn khó hơn cả việc lên trời, em nghĩ cũng chẳng có tác dụng gì.”
“Anh có thể giúp em.”
“Em lật lại bản án thành công rồi thì sao nào? Chẳng phải vẫn có một tội danh gây trở ngại công chính tư phấp ư? Sự việc đã qua lâu như vậy rồi, em sớm cũng đã đón nhận hiện thực này.”
“Tội danh giết người và tội danh gây trở ngại công chính tư pháp có sự khác nhau về bản chất.”
Mộc Mộc sững người lại một chút, tiếp tục lắc đầu,
“Lẽ nào, em không muốn trả lại sự trong sạch cho bố em ư?”
“Muốn. Nhưng ngộ nhỡ Kiều Nghi Kiệt vì em mà bị hủy bỏ chứng chỉ hành nghề luật sư, em sẽ rất áy náy. Còn cả anh nữa, em không muốn anh bị liên lụy…”
Anh không nói thêm gì nữa.
Mộc Mộc lại chuyển chủ đề, bắt đầu kể chuyện bạn bè của họ. Những người mà anh quen biết rất nhiều, nhưng những người bạn thân thật sự lại rất ít. Người bạn thân nhất của anh là một nhà khoa học, chuyên nghiên cứu về linh kiện của máy bay hàng không và tàu bay vũ trụ, anh còn có một người bạn làm bác sĩ quân y, họ cùng lớn lên bên nhau…
Cô cũng kể cho anh nghe những chuyện ở nhóm nhạc, kể về tình yêu của Bạch Lộ dành cho Côc Vũ, kể về sự kìm nén của cô ấy, nỗi đau khổ của cô ấy.
Sau khi anh nghe xong, vô cùng cảm khái, nói rằng anh rất khâm phục Bạch Lộ, ngày nào cũng nhìn thấy người mình yêu thương biểu lộ tình cảm với người bạn thân nhất, còn làm ra vẻ không hề để ý tới, đây không phải là điều mà người bình thường có thể làm được…
Mộc Mộc cúi đầu, vuốt ve nếp gấp nho nhỏ trên tấm chăn. “Nhưng nỗi đau khổ thường cần có một người gánh chịu.”
Anh quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nỗi đay khổ thường cần có một người gánh chịu, mà người này không nên là Trác Siêu Nhiên.
Nơi giao thoa giữa trời và đất lộ ra một vệt màu vàng cam, màn đêm đen dần dần biến thành màu tím đậm, càng ngày càng nhạt, cuối cùng biến thành màu xanh da trời.
Ánh sáng mặt trời bao trùm lên thàn phố yên bình, Mộc Mộc có chút mệt mỏi, cơ thể bất giác tìm tới một vị trí ấp áp mà dễ chịu, dựa vào đó.
Thế giới trở nên yên lặng tĩnh mịch như chưa từng có, ngoài nhịp đập của trái tim và hơi thở của anh, không còn nghe thấy gì khác nữa.
Cô rất muốn ngủ thiếp đi như vậy, cũng không cần tỉnh lại, nhớ lại những người mà cô đã có lỗi với họ.
“Mộc Mộc.” Anh tìm tới bàn tay cô, lưu luyến nắm bàn tay cô trong lòng bàn tay mình. “Hết bảy ngày ở đây, em sẽ đi khỏi thành phố S?”
“…” Cô mặc nhận.
“Em có thể nói cho anh biết, em muốn đi đâu không?”
Nếu nói cho anh biết, việc cô đi hay không còn có gì khác biệt nữa? “Anh cũng phạm quy rồi, câu hỏi này… liên quan tới mối quan hệ của chúng ta.”
“Em đi đâu là quyền tự do của em, không liên quan gì tới anh.”
“Anh sẽ không tìm em chứ?”
“Anh tìm em hay không tìm em, đó là quyền tự do của anh, cũng không liên quan gì tới em.”
“Á?” Chắc là do cô đã quá mệt mỏi, đầu óc không còn linh hoạt nữa. Sơ ý một chút đã bị logic này xoay vòng tới chóng cả mặt, không phân biệt được rõ rằng rốt cuộc liên quan đến nhay hay không