Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.
ng đồng ý đâu.” Trong mắt của Trác nhị thiếu gia lóe lên một tia cô đơn.
“Sao có thể như thế được? Những người phụ nữ đến nơi này đều chỉ vì tiền, chỉ cần có đủ tiền, cô ấy nhất định sẽ đi với cậu. giả bộ thanh cao, chẳng qua cũng chỉ là nâng cao giá trị của bản thân mình lên thôi.”
“Cô ấy sẽ không ra ngoài với bất kỳ người đàn ông nào, bởi vì cô ấy tới đây chơi đàn, không phải là để kiếm tiền…”
Lục thiếu gia đương nhiên không tin, “Những người phụ nữ tới đây đều vì tiền, không có ngoại lệ. tớ đánh cược với cậu, chỉ cần tớ ra tay, cô ấy nhất định sẽ theo tớ ra ngoài.”
“Nếu cô ấy đi theo cậu, chiếc xe mới mua của tớ sẽ là của cậu.”
“Được, trong vòng một tuần, cô ấy không đi với tớ, tớ sẽ đưa cho cậu một trăm vạn đồng.”
Trác Siêu Việt mỉm cười nâng ly rượu lên, một hơi uống cạn, “Cậu chuẩn bị sẵn một trăm vạn đồng đi.”
Trong một tuần đó, Lục Tường dường như đã vận dụng hết tất cả các ngón nghề theo đuổi phụ nữ của mình, các loại trang sức đá quý cùng quần áo đắt tiền khiến các cô gái phải hét lên thất thanh, anh đều hào phóng tặng cho cô hêt thứ này tới thứ khác, còn cô, ngay cả nhìn cũng không buồn liếc mắt, trả lại nguyên trạng.
Anh đã vì cô, bao trọn cả quán rượu, ánh nến lung linh, rượu vang sóng sánh, xung quanh bày chín trăm chín mươi chín bông hồng xanh kiều diễm, vô cùng xa hoa, lãng mạn, nhưng cô chỉ ngồi trước cây piano chơi đàn, sau khi chơi xong lại thản nhiên rút lui.
Mỗi lần Lục Tường gặp thất bại thảm hại, Trác Siêu Việt thường đắc ý nhìn anh, giễu cợt về việc không biết lượng sức mình của anh một cách không chút thương tiếc.
Một tuần sau đó, Lục Tường đã nhận thua, Trác nhị thiếu gia giữ bộ mặt xuân phong đắc ý hiếm thấy, “Bây giờ cậu đã tin chưa?”
Anh lờ mờ đọc được một vài điều trong ánh mắt của ai đó. “Bớt hí hửng khi thấy người khác gặp nạn đi, cậu còn không bằng tớ đâu đấy. Thích người ta lại không dám theo đuổi, ngày nào cũng ngồi đây làm khán giả. Có bản lĩnh thì sở hữu cô ấy đi.”
“Con người tớ luôn biết tự nhìn nhận khả năng của mình.”
Sau đó, Trác Siêu Việt không lấy tiền của anh, anh cũng biết Trác nhị thiếu gia hoàn toàn không để ý tới chút tiền đó, nhưng vẫn chuyển tiền vào trong tài khoản của bạn, bởi vì bốn chữ- dám làm dám chịu.!
Kim đồng hồ treo tường sắp chỉ vào con số mười hai giờ đêm, hương thơm mờ mịt khiến người ta cảm thấy ngà ngà buồn ngủ, Trác Siêu Việt vừa nhắm mắt lại, muốn được nghỉ ngơi thư giãn một chút, điện thoại của anh bỗng vang lên tiếng chuông báo có tin nhắn mới, bèn cầm điện thoại lên.
“Em chỉ sợ rằng con của em khi sinh ra đời sẽ không biết bố đẻ của mình là ai.”
Đọc xong mẩu tin nhắn này, Trác Siêu Việt lập tức ngồi bật dậy, bắt đầu mặc quần áo.
“Cậu lại giở trò điên rồ gì vậy?” Khuôn mặt của Lục thiếu gia lộ rõ vẻ khó hiểu.
“Về khách sạn.” ĐỘng tác mặc quần áo của Trác Siêu Việt nhanh nhẹn, dứt khoát/
“Vẫn không thể bỏ qua cô ấy?”
“Tớ nói rằng tớ muốn về đi ngủ, cậu có tin không?” Nghe ra quả thực rất khó để người ta tin, nhưng anh thực sự đang muốn về đi ngủ.
“Tin! Về ngủ với cô ấy mà.”
Chủ ý này nghe ra cũng không đến nỗi tồi, nghĩ tới sự ấm áp trong ký ức, động tác mặc quần áo của Trác Siêu Việt càng thêm nhanh hơn.
“Tình cảm là một cuộc chiến giành giật ngang sức ngang tài, ai nhượng bộ trước, người đó sẽ thất bại thảm hại.” Lục thiếu gia chậm rãi nhắc nhở anh.
Ai chịu nhường trước một bước, người đó sẽ thất bại thảm hại? Vậy thì ngay từ đầu, anh đã thua rồi. Từ đêm mưa gió của bốn năm về trước, anh quay đầu xe lại tìm cô, từ khi anh nhìn thấy cô mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị ra đi vào buối sáng sớm, không kìm nén được lòng mình đã túm chặt tay cô, níu kéo cô… anh đã thất bại một cách thảm hại rồi.
“Cảm giác khi bị thất bại thảm hại, rất hay! Có cơ hội cậu cũng thử xem.” Kéo tấm áo ngoài một cách chỉnh tề, Trác Siêu Việt bước ra khỏi hội quán ấm áp, nồng đượm hương thơm.
Bước ra khỏi hội quán, gió lạnh thổi tan chút hơi ấm còn lại trên người anh, mái tóc ẩm ướt dính vào trước trán, khiến anh có cảm giác lạnh từ đầu tới chân, nhưng, khi từ xa nhìn thấy ánh đèn điện huy hoàng của khách sạn XX, trái tim anh dường như có một dòng máu nóng tràn qua.
Xe phóng như bay trên đường, dừng lại trước tòa nhà khách sạn cao sừng sững, Trác Siêu Việt xuống xe, do dự nhìn về phía cửa sổ kính trong suốt được ánh đèn điện phản chiếu sáng chói trên đỉnh của khách sạn, một trong những gian phòng trên đó thuộc về anh.
Muộn như thế này vẫn chưa ngủ, cô nhất định đang đợi anh.
Gọi một cuộc điện thoại, điều chỉnh lại tâm trạng một chút, anh mới bước lên lầu. dùng thẻ từ mở cửa phòng, trong luồng ánh sáng ấm áp chiếu vào mặt, anh nhìn thấy Mộc Mộc vẫn đang ngồi trên sofa, dường như vẫn giữ nguyên tư thế từ lúc anh bỏ đi, cuộn tròn vào một góc ghế, ánh mắt chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại di động trong tay, chỉ khác một điều, khuon mặt cô còn vương những giọt nước mắt, trên người có thêm một chiếc áo tắm bằng bông trắng của khách sạn, che kín cơ thể đầy vết bầm tím.
Nhìn thấy anh bước v