Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
hau vì anh. Nhưng với tư cách một người đàn ông, Chu Tịch tuyệt đối không phải là kiểu phụ nữ mà anh thích, tham vọng của cô ta quá mãnh liệt, anh không thể nào nhìn rõ được, cô ta không chỉ yêu con người anh, mà còn yêu những thứ khác anh đang sở hữu.
Khi một người đàn ông mang theo bên mình quá nhiều giá trị đi kèm, anh ta sẽ không thể phân biệt rõ đâu là tình cảm chân thực.
“Anh nghĩ rằng em yêu con người anh hay là thích những thứ anh đang có?” Cô không kìm nén được, buột miệng hỏi.
“Em phạm quy rồi.” Anh nói. “Câu hỏi này liên quan tới mối quan hệ của chúng ta.”
“Xin lỗi, em quên mất, vậy đến lượt anh hỏi.”
Trác Siêu Việt làm ra vẻ suy nghĩ, “Em đã từng bao giờ nghĩ xem sau này sẽ làm công việc gì chưa?”
Nhắc tới công việc, Mộc Mộc lập tức hưng phấn, ôm lấy tấm chăn ngồi xích lại gần anh một chút, “Em muốn làm một cô giáo dạy đàn piano. Em muốn cho thật nhiều người biết rằng, piano không phải là một môn nghệt thuật cao quý, ai cũng có thể học, cảm nhận và thưởng thức.”
Nói đoạn, thần sắc cô lại trở nên ảm đạm, “Ôi, cho dù có trường học nào đó chịu tiếp nhận một cô giáo đã từng ngồi tù, thì phụ huynh học sinh chắc sẽ không đồng ý.”
“Hay là, anh miễn cưỡng một chút, đáp ứng nguyện vọng trở thành cô giáo một cách cuồng nhiệt của em.”
“Anh?” Cảnh tượng cô dạy anh chơi đàn lần trước lại hiện ra trước mắt, họ sóng vai ngồi trước cây dương cầm, cô nắm bàn tay anh, anh nhìn vào môi cô, nghĩ tới đó, cô quả quyết từ chối: “Thôi bỏ qua đi.”
“Chẳng phải em đã nói là ai cũng có thể học, cảm nhận và thưởng thức?”
“Em…” Cô giống như vừa bê một hòn đá nặng đập vào chân của mình.
“Được rồi, cứ quyêt định như vậy đi, ngày mai em bắt đầu dạy anh chơi bản ‘Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa’”. Không cho cô cơ hội từ chối, anh lập tức chuyển sang chủ đề khác: “Bây giờ, đến lượt em hỏi.”
Lần này, Mộc Mộc quyết định hỏi một câu hóc búa: “Ừm, hãy kể cho em nghe về mối tình đầu của anh đi, cô ấy là một cô gái như thế nào, tại sao lại kết thúc?”
Trác Siêu Việt cúi đầu, suy nghĩ nhiêm túc rất lâu, kết quả đưa ra một câu: “Thế nào gọi là mối tình đầu? Là người phụ nữ lên giường với anh lần đầu tiên ư?”
“Không phải, người phụ nữ khiến anh lần đầu tiên cảm thấy rung động.”
“Câu hỏi này của em lại phạm quy rồi.”
Sau khi hơi ngạc nhiên sửng sốt, khóe môi của Mộc Mộc khẽ cong lên, “Em chắc không phải là cô gái đầu tiên khiến anh rung động chứ?”
“Em có thể chuyển sang một câu hỏi khác.”
Câu trả lời giống như từ chối này đã mang lại cho cô một đáp án rõ ràng- cô là người phụ nữ khiến anh lần đầu tiên cảm thấy rung động.
Tình yêu, luôn cần có một thời cơ phù hợp, người đó chưa hẳn đã ưu tú và phù hợp hơn những người khác, nhưng lại xuất hiện trong một thời gian, địa điểm, tâm trạng đúng với quỹ đạo, dưới tác dụng của phản ứng hóa học đặc biệt, cảm giác như bị điện giật dần dần nảy sinh.
Sớm hơn một chút, muộn hơn một chút, họ đều là những người xa lạ đi lướt qua nhau.
Mộc Mộc thật sự rất muốn truy hỏi thêm, một người đàn ông như anh, muốn có một người phụ nữ như thế nào mà chẳng được, tại sao lại là cô? Bởi vì chuyện tình một đêm của họ diễn ra quá dạt dào cảm xúc, khiến anh vấn vương mãi không quên? Hay là bởi vì cô đã quyết định ra đi vào buổi sáng hôm sau, khiến anh không cam tâm…
Không biết là do cô im lặng quá lâu, hay là vì ánh mắt cô khi nhìn anh chứa đầy ẩn ý sâu xa, Trác Siêu Việt không đợi được nữa, hắng giọng, cảnh cáo cô: “Em đừng dùng ánh mắt đó để nhìn anh được không? Chuyện này chẳng có gì kỳ lạ cả, mười bảy tuổi anh thi đỗ vào trường quân sự, ngày nào cũng luyện tập trong doanh trại, cơ hội để nhìn thấy con gái cực kỳ ít, đừng nói tới chuyện rung động.”
“Vậy bốn năm qua thì sao? Có vô số các cô gái xinh đẹp vây quanh anh, có ai khiến anh rung động không?”
“Vô số cô gái xinh đẹp vây quanh anh ư? Có phải em nghĩ rằng mấy năm qua anh sống trong phồn hoa, suốt đêm này vui chơi ca hát?”
“Chẳng phải thế sao?” Khi cô quen biết anh, anh dường như đang có một cuộc sống như vậy.
“Không phải.” Trác Siêu Việt day day trán, khuôn mặt đầy vẻ oan ức. “Nói ra có thể em cũng không tin, công ty của anh tất cả đều do công sức của anh gây dựng, anh không dựa vào bất kỳ người nào. Thương vụ kinh doanh đầu tiên của anh, từ việc thuê tàu thuyền vận chuyreenr, kiểm nghiệm, bảo hiểm, hải quan, vận chuyển xuống tàu, đến đặt cọc, giao nộp hóa đơn… bất cứ việc gì cũng không gặp thuận lợi, anh dắt theo hai nhân viên duy nhất chạy vạy cầu cứu khắp nơi, tạo dựng mối quan hệ. Mệt đến nỗi chảy máu dạ dày vẫn phải đi dự tiệc chiêu đãi, cạn hết chén này tới chén khác với người ta bên bàn rượu, sau đó, còn phải cố gắng kiềm chế cơn đau, đưa khách hàng đi chơi đêm… Ngày thứ hai sau khi giao hàng xong, anh đã phải nhập viện, nghỉ ngơi trọng bệnh viện nửa tháng trời… Bác sĩ nói may mà tố chất cơ thể của anh tốt, nếu không đã chết bên bàn rượu từ lâu rồi.”
Anh dừng lại một chút, nói tiếp: “Bốn năm qua, anh liên tục đi công tác, chiêu đãi xã giao, mỗi ngày của anh, nếu khôn