Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.
ào cửa, cô vội vàng lau nước mắt trên mặt, cố nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khi khóc.
Trái tim của Trác Siêu Việt bỗng bị bóp nghẹt, cố gắng mấy lần anh mới kìm nén được ý muốn đi tới ôm cô vào lòng. Anh đi vào phòng ngủ. Không lâu sau, anh cầm theo một chiếc hộp dài, đặt lên bàn trà, “Tặng em đấy.”
Để chọn một món quà cô sẽ yêu thích, anh đã tốn rất nhiều công sức, kết quả lại không nhìn thấy được vẻ ngạc nhiên mừng rỡ đúng như dự liệu trên khuôn mặt của cô, cảm giác thất bại khiến anh chẳng còn tâm trạng nào nữa, vì vậy, câu nói tiếp theo “Chúc mừng sinh nhật!” hoàn toàn mang vẻ lấy lệ, không có chút ý nghĩa chúc mừng nào.
Tuy nhiên, anh lịa đánh giá thấp lực sat thương của bốn chữ “Chúc mừng sinh nhật!” này, khi cây nói đó vừa thốt ra khỏi miệng anh, Mộc Mộc sững người lại, sau đó cúi đầu nhìn ngày tháng hiện lên trên điện thoại, có thể thấy cô đã hoàn toàn quên mất ngày tháng năm sinh của mình.
Một người phụ nữ, phải không biết cách trân trọng bản thân mình như thế nào thì mới quên hết cả ngày tháng năm sinh của mình như vậy.
“Anh cũng không biêt em thích thứ gì, cứ chọn bừa một cái, nếu em không thích thì có thể ném thẳng ra ngoài cửa sổ.”
Cô chăm chú cẩn trọng cởi sợi dây buộc ngoài hộp quà, khe khẽ mở ra.
Một chiếc khăn tay màu trắng thêu kim tuyến được gấp lại thành một bông hoa hồng, dưới ánh sáng của đèn điện, bông hoa hồng giống như một giọt sương mới ngưng tụ, long lanh kiều diễm.
Vẻ kinh ngạc, mừng rỡ, trầm trồ tấm tắc lại một lần nữa hiện lên trên khuôn mặt trắng nhợt của cô.
“Siêu Việt…” Cô đứng lên, vòng qua bàn trà, bước đến vị trí còn cách anh một bước chân.
Anh kiên nhẫn chờ đợi cô sắp xếp từ ngữ, nhưng cô lại không nói gì cả, bỗng nhiên sà vào lòng anh, hai cánh tay ôm chặt lấy anh.
Lời nói khi nói ra được có thể là nói dối, nhưng có một số ngôn ngữ cơ thể lại không thể nói dối được, cái ôm này thật sự diễn đạt được mong muốn của cô, khát vọng của cô.
Kim đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ, bầu không trung trong thành phố bỗng nhiên thổi bùng lên màn pháo hoa lung linh. Anh vỗ vỗ vào vai cô, chỉ về phía cửa sổ. Ở trên đỉnh của tòa kiến trúc cao nhất thành phố X, pháo hoa được nhìn ngắm ở cự ly rất gần, gần đến nỗi chỉ cần đưa tay ra là có thể đón được những tia lửa đang rớt xuống.
Cô bước đến bên cửa sổ, ánh lửa sáng tỏ soi rõ cả đêm đen, cũng soi rõ cả nụ cười trên môi cô.
Khoảnh khắc này, anh mới thật sự hiểu được tại sao Chu U Vương lại đốt đài lửa để trêu đùa các nước chư hầu chỉ vì mong có được một nụ cười của người đẹp, bởi vì khi yêu một người, cô ấy vui vẻ, bạn sẽ còn cảm thấy vui hơn cô ấy nhiều.
Tình yêu quả là thứ mà người ta không thể nắm bắt được, một giờ đồng hồ trước, bạn còn đang tức giận đến nỗi muốn hủy hoại cả thế giới này, một tiếng sau đó nó lại khiến bạn cảm thấy thế giới này rất đẹp, một dải đen ngòm cũng trở nên tuyệt mỹ.
Có thể, cũng chính vì cảm giác bất định không thể nắm bắt được này, mới khiến người ta muốn thôi cũng không được chăng?
“Đêm khuya thanh vắng lại đốt pháo hoa, thật vô vị.” Anh hạ thấp giọng nói.
Cô nghi hoặc nhìn anh, Trác Siêu Việt vuốt vuốt sống mũi thẳng tắp, lảng tránh ánh mắt đầy truy hỏi của cô. “Muộn quá rồi, ngủ thôi.”
“Không phải là anh làm đấy chứ?”
“Xí, anh đâu có vô vị như vậy!” Anh mệt mỏi ngáp một cái, bước về phía phòng ngủ.
“Cảm ơn món quà sinh nhật… của anh.”
“Nếu muốn cảm ơn, hãy thực hiện những hành động thực tế hơn một chút.” Anh quay lại, cúi người bế bổng cô lên, “Đi ngủ… với anh nhé.”
Căn phòng yên tĩnh đến nỗi chỉ có tiếng thở đều đều
Mộc Mộc không thể nào ngủ được, cảm giác da thịt chạm vào nhau, nhiệt độ cơ thể hoàn toàn không giống với cơ thể cô cứ thấm sâu vào mọi ngóc ngách trên người qua lỗ chân lông…
Cô khẽ thở dài một tiếng, người đàn ông đang nằm ngủ bên cạnh vẫn trong một tư thế ngang ngược, tay đặt lên ngực cô, chân cũng gác lên chân cô, sức kìm kẹp mạnh mẽ khiến cô không có đường lùi.
“Chưa ngủ à?” Bên tai cô vang lên hơi thở ấm áp của anh.
“Ừm, không ngủ được.” Cô bất an điều chỉnh lại tư thế một chút, người cô vẫn nằm gọn trong vòng tay anh, không chạy trốn.
Rõ ràng là có rất nhiều câu muốn hỏi, bây giờ bỗng nhiên để cô hỏi, cô lại không thể nhớ nổi. Ngẩng mặt lên nhìn hoa văn trang trí trên trần nhà hồi lâu, cô cuối cùng mới nhớ ra một câu: “Anh và Chu Tịch có mối quan hệ như thế nào?”
“Em không thể hỏi những câu có tính sáng tạo một chút sao?” Trác Siêu Việt lộ rõ vẻ mặt bất mãn, nhưng vẫn trả lời cô một cách rất kiên định: “Mối quan hệ giữa ông chủ và nhân viên, chỉ có vậy thôi.”
“Thật không?”
“Ừm, chưa từng lên giường với nhau, một lần cũng không có!” Thấy cô không tin, anh mới giải thích, là một ông chủ, anh rất thích sự kiên trì không đạt được mục đích sẽ không buông tay của Chu Tịch, cô ta thậm chí dám trả giá bằng mọi cách vì thành công, vì vậy mỗi lần đi công tác, anh đều đưa cô ta đi theo, để cô ta giao du trong tất cả các mối quan hệ khác n