Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
cảm, khi đến thì rầm rộ, thế lửa ngùn ngụt, giống như đêm hôm đó.
Có một loại tình cảm, khi đến lại khẽ khàng không chút tiếng động, như có như không, giống như hiện tại.
Mộc Mộc không rõ tình cảm Trác Siêu Nhiên đối với cô như thế nào, nhưng cô cảm nhận được rằng, anh đang cho cô cơ hội để đến gần anh.
Anh bắt đầu chủ động nhắn tin cho cô, không có chuyện gì đặc biệt, chỉ muốn nói với cô rằng: “Khi qua đường nhớ quan sát đèn tín hiệu.”
Còn cảnh báo cô rằng: “Con gái uống quá nhiều rượu sẽ không tốt cho da.”
Thi thoảng, có thời gian rảnh anh còn hẹn cô đi ăn cơm, uống vài ly rượu, tâm sự về cuộc sống. Ăn cơm xong, anh đưa cô về nhà, nhận lời mời của cô vào ngồi một lát, uống một cốc nước ấm rồi về.
Một hôm, Bạch Lộ nói, muốn chinh phục trái tim của một người đàn ông, đầu tiên phải chinh phục cái dạ dày của anh ấy, Mộc Mộc lập tức nấu một nồi canh nầm bò mang tới cho anh.
Đáng tiếc, cô đứng đợi trước cổng sư đoàn suốt ba tiếng đồng hồ, nhân viên cảnh vệ của Trác Siêu Nhiên chạy ra, nói với cô rằng Trác Siêu Nhiên có việc rất quan tọng, không tiện ra ngoài, bảo cô hãy về đi, không cần đợi nữa.
Cô thất vọng đưa canh nầm bò cho nhân viên cảnh vệ.
Hôm sau, Trác Siêu Nhiên mới gửi tin nhắn cho cô: “Canh rất thơm, cảm ơn em!”
“Nầm bò ngon không?” Cô hỏi.
“Hả? trong canh có nầm bò ư?”
“Có mà, em mua những hơn hai cân. Không phải là anh chưa được ăn đấy chứ?”
“Ồ, mấy người này, không để phàn cho anh lấy một miếng…”
Cô như nhìn thấy bộ mặt đầy ai oán của Trác Siêu Nhiên, bất giác bật cười. “Không sai, lần sau em sẽ lại nấu cho anh ăn.”
“Lần sau nhớ phải đưa tận tay anh đấy nhé!”
Cô buông điện thoại xuống, chạy như bay tới siêu thị mua nầm bò, nấu xong canh đã gần nửa đêm.
Khi Trác Siêu Nhiên rảo nhanh từng bước lớn ra ngoài cổng doanh trại, cô đang bê trên tay một bình giữ nhiệt ấm nóng, nhìn anh cười, một bàn tay đưa lên lau những giọt mồ hôi long lanh trên trán.
Anh có thể nói, nhưng lại không nói gì.
Còn cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không thể thốt lên lời.
Vì vậy đêm hôm đó, họ trầm lặng dạo phố trên con đường không một bóng người, ánh trăng còn nóng bỏng hơn cả ánh mặt trời. Rất nhiều lần cô len lén đưa tay ra, muốn giả bộ như không có chuyện gì, nắm lấy tay anh, cuối cùng lại không đủ dũng khí trước bộ quân phục màu xanh của anh.
Hơn nửa tháng sống trong quan hệ mập mờ, mùa hè nóng bức đã trôi đi tự lúc nào, một buổi sáng, Mộc Mộc lật giở tờ lịch, thấy trên lịch viết hai chữ “Lập thu”, mới phát hiện ra mùa thu đã đến rồi.
Có người chuyển tới cho cô một bưu phẩm, người gửi là Trác Siêu Nhiên. Cô ngạc nhiên mừng rỡ kí nhận, mở ra, bên trong là một chiếc áo lông cừu tím nhạt. đó là một chiếc áo khoác xinh xắn, không có cúc, chỉ có một chiếc kẹp áo rất tinh tế ở ngực, xem ra rất phù hợp để khoác bên ngoài khi mặc váy liền, đặc biệt là chiếc váy màu cánh sen mà Bạch Lộ tặng cô lần trước.
Cô mặc lên người, đứng ngắm mình trước gương, chiếc áo không chỉ rất đẹp, mà còn rất ấm áp.
Cô mỉm cười ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào giường nhắn tin : “Em nhận được áo rồi, đẹp lắm.”
Chuông báo có tin nhắn của điện thoại di động nhanh chóng vang lên, tốc độ trả lời tin của anh càng ngày càng nhanh. “Ừm, buổi tối khi đi ra ngoài nhớ mặc nhé!”
“Ồ, không biết bao giờ mới có dịp mặc cho anh xem.”
“Cuối tuần này anh được nghỉ, nhưng anh không chắc liệu có việc đột xuất không.”
“Không sao, em sẽ đợi anh.”
“Được.”
Mộc Mộc đang muốn tìm một chủ đề gì đó, lại nhận được một tin nhắn nữa. “Hôm qua một người bạn tặng anh hia chai Mao đài, có muốn thử không?”
Thực ra, cô không có hứng thú với rượu Mao đài. “Được. Thật tiếc, anh lại không được uống nhiều rượu ở bên ngoài…”
“Chúng ta có thể uống ở nhà, em biết nấu cơm chứ?”
“Em biết.” Mộc Mộc quay đầu nhìn căn phòng nhỏ bé nhếch nhác nhét đầy đồ đạc của mình, nó thực sự không hề phù hợp cho một cuộc hẹn hò. “Nhưng nhà em có vẻ chật…”
“Ừm, anh nghĩ, nhà anh chắc sẽ đủ rộng.
Mặc dù từ trước tới giờ
Trác Siêu Nhiên chưa hề nhắc tới gia cảnh của anh, Mộc Mộc cũng sớm đoán được rằng anh có xuất thân giàu co, nhưng khi Trác Siêu Nhiên đưa cô tới căn hộn sang trọng trong khu Cách Thế Quan Lan, Mộc Mộc vẫn bị kinh ngạc tới sững người.
Mộc Mộc nhớ hồi còn học cấp III, cô đã nghe mẹ và cô Lưu hàng xóm nói chuyện về Cách Thế Quan Lan. Họ nói tuy giá khởi điểm của nơi này cao ngất trời, nhưng mấy chục căn biệt thự và các căn hộ hạng sang trong tòa nhà bên sông đều bị tranh giành mua hết trong vòng chưa đến một tuần. mẹ cô nói: Thực ra toàn bộ các căn hộ trong đó trước khi chào bán ra thị trường đã bị người trong nội bộ nhận mua hết cả, có tiền cũng không mua được nữa. cô Lưu còn hạ thấp giọng thầm thì ra chiều bí mất: “Đâu phải trước khi chào bán ra thị trường, tôi nghe nói ngay từ khi đấu giá mảnh đất này, các căn hộ đã được đặt mua hết rồi, nếu không, một vị trí địa lý tốt như vậy sao lại rơi vào tay một công