Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1712 lượt.

Siêu Nhiên lại nói: “Đợi đến khi gặp được cậu ấy, em sẽ biết ngay thôi!”
Anh muốn thấy vẻ mặt sững sờ vì kinh ngạc của cô, nhưng lại không thể ngờ rằng, cô không chỉ bị sững sờ vì kinh ngạc, mà còn có cảm giác như từ trên thiên đường rơi xuống mười tám tầng địa ngục, đến nỗi cơ thể tan nát thành trăm mảnh, mãi mãi không thể khôi phục lại được…
Trong cuộc đời còn tương đối ngắn ngủi của cô, số phận đã đùa giỡn với cô quá nhiều lần, nhưng lần này, là nực cười nhất.
Hóa ra, trên đời này thật sự có hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau.
Rốt cuộc, ai mới là người đàn ông cô đang muốn kiếm tìm, cô hoàn toàn không thể phân biệt được. Hoặc nói đúng hơn, cô không dám phân biệt.
“Khà, khà…” Trác Siêu Việt cười gượng vài tiếng, bàn tay đang cầm chìa khóa nắm lại thành một nắm đấm, mảnh khóa bằng kim loại phát ra những tiếng cọ xát chói tai. “Hai người cứ tiếp tục, tôi không làm phiền nữa…”
Nói xong, Trác Siêu Việt không hề lưu lại thêm một giây, quay người bước xuống lầu, dường như sự việc vừa xảy ra và sẽ tiếp tục xảy ra ở trên lầu không liên quan gì tới anh.
Không ngờ Trác Siêu Việt ngay cả một câu chào hỏi tử tế cũng không có, quay người bước đi luôn, Trác Siêu Nhiên định đuổi theo, Mộc Mộc- người đang trong tâm trạng rối loạn liền níu tay anh lại.
Đôi môi cô mở ra rồi lại khép lại, ánh mắt lo lắng nhìn khắp nơi, khẩn thiết mong muốn Trác Siêu Nhiên cho cô một đáp án, anh và Trác Siêu Việt, ai mới chính là người đàn ông của đêm hôm đó.
“Em không phải để ý…” Cho rằng Mộc Mộc đã phải bận tâm suy nghĩ, Trác Siêu Nhiên dịu dàng kéo dây váy đang trễ xuống khỏi vai lên giúp cô, che kín nét xuân thì mới hé lộ một nửa, “Chắc Siêu Việt sợ làm phiền chúng ta.”
Trác Siêu Nhiên lại vỗ vỗ vào vai cô như để an ủi, “Siêu Việt chắc vẫn chưa ăn tối, em chuẩn bị thêm một chút thức ăn, anh đi gọi cậu ấy lên cùng ăn cơm.”
Anh nhổm người dậy, chỉnh sửa lại quần áo theo thói quen, chiếc áo phông dạo phố trên người anh, dù vừa trải qua những giây phút cuồng nhiệt, vẫn giữ nguyên được kiểu dáng.
Cô lo lắng gật đầu, trong đầu vẫn rối như mớ bòng bong.
Thấy Trác Siêu Nhiên bước xuống lầu, cô rất muốn lao xuống theo để hỏi anh, rốt cuộc người đàn ông đêm hôm đó là ai? Nhưng cô lại lo sợ, cảm giác như phía trước mặt đang bày một chiếc hộp thần bí, cô rất muốn biết bên trong đó là thứ gì, nhưng khi định đưa tay ra mở, lại sợ rằng một bóng mà đán sợ sẽ hiện ra nuốt chửng lấy cô.
Lớp lông cừu ấm áp trên áo ôm lấy cơ thể cô, giống như bờ vái và lòng bàn tay của Trác Siêu Nhiên, cô bỗng nhiên không muốn biết đáp án, sợ rằng đáp án đó sẽ hủy hoại giấc mơ đẹp mà khó khăn lắm cô mới có được.
Nhưng, nếu Trác Siêu Nhiên không phải là người đó, thì làm gì có giấc mơ đẹp?
Không biết đã ngồi ngây người trên sofa bao lâu, cuối cùng cô cũng bình tĩnh lại, đứng lên đi về phía cầu thang. Cho dù thế nào, cô nhất định không thể tiếp tục sai lầm được nữa.
Mới xuống được hai bậc thang, cô nghe thấy tiếng người nói: “Anh muốn em nói thật không?”
Giọng nói này rất giống giọng Trác Siêu Nhiên, chỉ có ngữ điệu uể oải không phải là cách nói chuyện của anh, chắc là giọng của Trác Siêu Việt.
“Em nói thử xem?” Trác Siêu Nhiên hỏi lại bằng giọng hài hước.
“Ngoại hình quả thực rất xinh đẹp, nhưng cơ thể còn chưa phát triển hoàn thiện, quá gầy, chỗ cần có thịt…” Ngữ điệu hơi bỡn cợt, ngôn từ tùy tiện, Mộc Mộc bỗng chốc cảm thấy máu nóng trong cơ thể như đông cứng lại, bước chân dừng lại chỗ chiếu nghỉ của cầu thang.
“Anh không muốn hỏi em về điều đó…” Trác Siêu Nhiên kịp thời cắt giọng, “Anh đang nói chuyện nghiêm túc với em đấy.”
“Em rất nghiêm túc…”
“…” Mộc Mộc không nhìn thấy họ, không biết Trác Siêu Nhiên đang có biểu hiện hoặc động tác gì.
Trác Siêu Việt thở dài vẻ sốt ruột, “Thôi được, nói một cách nghiêm túc… anh thích cô ấy là được rồi, em có thể có ý kiến gì được, em lại không quen biết cô ấy.”
“Siêu Việt, không giấu gì em…” Trác Siêu Nhiên trầm giọng nói, “Cô ấy không chỉ không thể nói được, mà còn đã từng ngồi tù…”
“CÔ ấy đã từng ngồi tù?!” Ngữ điệu của Trác Siêu Việt thể hiện rõ sự kinh ngạc, như không tin nổi vào điều đó.
“Đúng vậy, bốn năm trước đã phải vào trại giáo dưỡng dành cho thanh thiếu niên, mới ra trại chưa bao lâu.”
“…” Trác Siêu Việt trầm ngâm hồi lâu. “Tội gì vậy?”
“Năm mười bảy tuổi, cô ấy bị bố nuôi cưỡng hiếp, vì chịu một cú sốc quá mạnh, tinh thần hoảng loạn, nên đã lỡ tay giết chết ông ta. Quan tòa xét thấy cô ấy cũng là người bị hại, lại đang ở độ tuổi vị thành niên, nên giảm nhẹ án phạt…”
Toàn bộ căn hộ hạng sang chìm vào yên lặng.
Bàn tay Mộc Mộc đang nắm tay vịn cầu thang siết chặt lại, các khớp xương tím ngắt. cô vốn định vĩnh viễn không kể cho anh biết câu chuyện đó, không ngờ anh đã điều tra ra. Có một số chuyện đã xảy ra, cho dù cô né tránh như thế nào, chẳng qua cũng chỉ là “bịt tai trộm chuông” mà thôi.
“Anh không biết mình làm vậy rốt cuộc có đúng không…” Giọng Trác Siêu Nhiên rất hoang mang, “Có thể anh không có khả năng mang lại cho cô ấy


XtGem Forum catalog