Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
nd Rover, vẫn là màu trắng, chỉ là đã chuyển sang đời mới hơn.
Đang là giờ cao điểm, xe vào trong khu vực thành phố tắc nghẽn giống như dòng nước đọng không thoát được, nhích lên một bước cũng khó.
Trác Siêu Việt liếc nhìn đồng hồ đeo tay, lôi ra một chiếc điện thoại trong ngăn đựng đồ trên xe, mới mở máy chưa được vài phút, điện thoại cứ tới tấp gọi tới hết lượt này tới lượt khác, dường như không có sự ngưng nghỉ, như thể tất cả mọi người đều biết anh sẽ mở máy vào thời điểm này.
Anh mê mải trả lời các cuộc điện thoại khác nhau, có chuyện công việc, có chuyện ăn uống tiếp khách, hoặc có khi chỉ là những lời hàn huyên khách sáo. Trong đó có một cuộc điện thoại anh nói bằng tiếng Nga, những âm thanh uốn lưỡi được phát ra từ giọng nói đầy quyến rũ của anh giống như một bản nhạc đặc biệt…
Khiến người ta bị mê hoặc.
Sai khi cúp điện thoại, anh day day hai đầu lông mày, hơi bực bội, ấn nút kéo cửa kính xuống, gió từ bên ngoài luồn vào trong xe, thổi tung mái tóc đen của anh cùng chiếc cổ áo sơ mi được mở hai cúc ngực. Biểu hiện trầm ngâm đó khiến người ta khó hiểu, không thể không muốn tìm hiểu…
Anh im lặng hồi lâu, bấm số gọi một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức.
“Hi…” Một giọng phụ nữ điệu đà cất lên khiến người ta ớn lạnh.
Trái tim Mộc Mộc trở nên vô cùng trĩu lặng.
“Tôi không cần biết cô dùng cách gì, tiêu tốn bao nhiêu tiền, lần sau đi Nga, tôi không muốn nhìn thấy người đó ở cửa hải quan nữa!”
“Việc gì phải nổi nóng như vậy, em thực sự đang cố gắng mà…” Trong giọng nói của người phụ nữ đó có chút ấm ức.
Trác Siêu Việt lạnh lùng nói: “Cô không nghe rõ tôi nói gì sao?! Vẫn cần tôi nhắc lại một lần nữa?”
“Nghe rõ rồi… Được rồi, để em nghĩ cách. Nhưng… nếu em giúp anh giải quyết xong rồi, anh định sẽ thưởng cho em cái gì?”
“Cô muốn bao nhiêu?”
“Anh biết đấy, em không thiếu tiền.”
“Làm xong rồi hãy nói!” Không có những lời nói thừa thãi, Trác Siêu Việt thẳng thừng cúp điện thoại.
Mộc Mộc rất muốn nhắc anh rằng: thứ mà cô ấy muốn chắc chắn là bản thân anh. Nhưng thấy khuôn mặt anh đầy vẻ trầm ngâm suy tư lạnh lùng, cô bèn kìm lại.
Chuông điện thoại lại vang lên, lần này không phải của Trác Siêu Việt, mà là chuông báo có tin nhắn mới của Mộc Mộc, cô mở ra xem.
“Em ngủ dậy rồi à? Có đau đầu không?” Trác Siêu Nhiên vẫn luôn dịu dàng như vậy/
“Vâng, em không đầu đâu. Khi nào chúng ta có thể gặp nhau? Em có chuyện muốn nói với anh.”
“Anh vừa nhận được thông báo, thủ trưởng sắp tới thăm, tháng tới anh sẽ không có ngày nghỉ. Em có chuyện gì? Có thể nói qua tin nhắn không?”
Cô do dự một chút, anh đã bận như vậy, tốt nhất là không nên làm phiền anh, khiến anh phải phân tâm. “Ồ, vậy anh làm việc đi. Đợi khi nào anh hết bận, gặp mặt rồi nói sau.”
“Được, nếu có việc gì gấp, em cứ tìm Siêu Việt nhé!”
Vừa nhìn thấy cái tên này, Mộc Mộc lại không kìm được, ngẩng đầu liếc nhìn Trác Siêu Việt một cái, rõ ràng là hai khuôn mặt giống hệt nhau, nhưng Trác Siêu Việt và Trác Siêu Nhiên lại có phong thái khác hẳn nhau, một người cực kỳ chính diện, một người lại vô cùng “phản diện”!
Dòng xe trước mặt không hề có dấu hiệu chuyển động. Trác Siêu Việt nổi cáu, quay mặt sang nghiêm túc nhìn vào đôi môi của Mộc Mộc, nói: “Em muốn nói chuyện gì với anh ấy?”
Sao anh biết? lẽ nào anh có thể nhìn thấy chữ trên điện thoại di động của cô, những dòng chữ đó nhỏ như vậy mà anh cũng có thể nhìn rõ ư?
Thấy khuôn mặt Mộc Mộc lộ rõ vẻ nghi hoặc, anh liếc mắt về phía chiếc điện thoại trong tay cô, thờ ơ mở miệng, giống như thể đang kể một câu chuyện lịch sử, “Trước đây trong quân đội, anh là lính bắn tỉa.”
Lính bắn tỉa?
Ồ, thảo nào thị lực của anh lại tốt như vậy.
Lính bắn tỉa… Nghe nosim tính nhẫn nại của lính bắn tỉa luôn vượt xa người bình thường.
Cô tưởng tượng tới cảnh Trác Siêu Việt mặc quân phục rằn ri nằm bò trong cỏ, chờ thời cơ để hành động, nhắm trúng mục tiêu… Cô nắm chặt điện thoại trong tay, cố gắng giữ vững nhịp tim đang rối loạn.
“Nếu em bỏ qua một người đàn ông giống như anh trai của anh, sẽ không thể gặp lại người nào như thế nữa đâu.” Anh bình thản nói, không mang theo bất cứ sắc thái tình cảm nào.
Đương nhiên cô biết rằng, anh ấy đối với cô rất tốt, chăm sóc cô một cách tỉ mỉ, ân cần, chu đáo. Chính bởi vì anh ấy quá tốt với cô, nên cô mới không thể lừa dối tình cảm của anh ấy. “Em không biết phải đối diện với anh ấy như thế nào.”
“Vì chuyện của bốn năm trước ư? Đã nhiều năm trôi qua như vậy, em hãy coi đó chỉ là một giấc mơ, bây giờ đã tỉnh dậy…”
“Nhưng anh vẫn còn tồn tại!” Anh đang đứng một cách sống động trước mắt cô, cô sao có thể tin được rằng đó chỉ là một giấc mơ.
“..” Trác Siêu Việt bống chốc nghẹn giọng.
“Ngộ nhỡ có một ngày anh ấy biết được mối quan hệ giữa hai chúng ra, sẽ phải làm thế nào?”
“Em không nói, anh không nói, anh ấy sao có thể biết được?”
Điều này còn cần phải nói ra ư?! Đã từng dan díu với nhau hay không, người tinh mắt chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay?!
Mộc Mộc nhìn an