Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.

h bằng ánh mắt đầy oán hận. Trác Siêu Việt bất giác cứng đờ người, nói: “Nếu em đã quyết định như vậy, anh tôn trọng em. Tuy nhiên, trước khi hai người chính thức chia tay, em vẫn là chị dâu của anh, có việc gì cần nhờ, cứ gọi điện thoại cho anh.”
Anh giật lấy di động trong tay cô, bấm một số điện thoại, đến khi có một vật gì đó rung lên từng hồi trong túi của anh, anh mới tắt đi, trả lại điện thoại cho cô. “Số điện thoại này luôn được mở trong hai mươi tư giờ.”
Mộc Mộc nâng niu chiếc điện thoại trên tay, ngón tay khe khẽ lướt qua một dãy số hiện lên trên màn hình, tuy biết rõ sau này sẽ không bao giờ gọi số điện thoại đó, nhưng cô vẫn cẩn thận lưu nó lại.
Bị tắc đường khoảng hơn một giờ đồng hồ, tới gần trưa, Trác Siêu Việt mới có thể rẽ vào con ngõ nhỏ nơi Mộc Mộc ở.
Anh đi cùng cô qua con đường nhỏ lát đá xanh, vòng qua vài túi rác màu trắng. Khi nhìn thấy trước mặt có một túi rác mấy ngày chưa mang đi đổ, bốc mùi hôi thối, anh khựng lại một lát, rồi mới bịt mũi tiếp tục bám theo cô đi về phía trước.
Khi đi ngang qua cửa một nhà nào đó, bỗng nhiên có một cậu bé mặt mũi đen nhẻm lao ra, ngay sau đó là một cây gậy gỗ bay ra theo. Trác Siêu Việt vội vang kéo cô ra sau lưng anh, thực ra nếu anh không kéo, cây gậy cũng không thể trúng vào người cô.
Anh, người đã im lặng suốt cả chặng đường, cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói đầy bất lực: “Em sống ở chỗ khỉ ho cò gáy gì vậy?”
Cô chỉ tay vào biển số nhà, trên đó có đề số nhà và tên phố, mặc dù cô biết, không phải anh muốn hỏi điều này.
Anh nín nhịn, không hỏi tiếp nữa.
Vòng qua một bức tường đổ nát, Mộc Mộc đưa anh vào một hành lang tối tăm, không gian ảm đạm, đâu đâu cũng toát mùi ẩm ướt.
Cô đứng yên trước cổng sắt đang khóa, “Đây là nhà em. Ờ, trong nhà bẩn lắm… Em sẽ không mời anh vào chơi đâu.”
“Ừm. anh sẽ cố gắng giúp em tìm được một chỗ phù hợp.”
“Không cần đâu, em đã tìm được chỗ ở mới rồi, cũng gần đây thôi.”
“Gần đây?” Trác Siêu Việt nhíu mày, không nói gì, nhưng cô có thể nhìn ra sự bất mãn trong biểu hiện của anh.
“…” CÔ không thể nói được điều gì.
“…” Anh cũng không nói gì cả.
Khi tới giây phút thật sự phải chia tay, hoặc đúng hơn là không xác định được liệu có còn gặp lại nhau nữa không, hai người đều không mở miệng nói lời tạm biệt, trong hành lang tối tăm, ẩm ướt và chật hẹp đó, họ chỉ yên lặng nhìn nhau.
Mộc Mộc cắn chặt môi dưới: “Em có thể cầu xin anh một việc không?”
“Việc gì vậy? Chỉ cần có thể làm được, anh sẽ làm.”
Cô không thể nói thành tiếng, nếu có thể, âm thanh đó nhất định sẽ rất run rẩy: “Anh… anh có thể… ôm em thêm một lần nữa không?”
Đây là giấc mơ suốt bao nhiêu năm qua của cô.
Tất cả những người thân đều đã rời xa cô, người đàn ông mà cô chờ đợi đã quên cô, người đàn ông yêu cô, cô lại không dám mong ước xa vời, thế giới này đối với cô đã hoàn toàn lạnh giá. Cô cần một chút hơi ấm để tiếp tục đứng vững, học được cách từ nay tiếp tục sống cô độc một mình.
Trác Siêu Việt nhíu mày, không đồng ý, cũng chẳng từ chối.
Cô đã nhìn ra được, anh không muốn điều đó, ngay cả chút hơi ấm cuối cùng cũng keo kiệt.
Cô cúi đầu, mỉm cười chua chát, đi về phía cánh cửa sắt không chút lưu luyến, cánh cửa sắt nặng nề được mở ra một cách khó khăn, phát ra những tiếng ken két, chóc chốc còn có lớp bụi rơi xuống.
Anh đưa tay ra nắm lấy cánh tay đang đẩy chấn song sắt của cô…
Bàn tay anh chầm chậm thu về, một sức mạnh to lớn cứ kéo cô lại gần anh từng chút, từng chút một…
Khuôn mặt anh cứ sát lại trước mắt cô, cô ngửi thấy mùi khói thuốc thoang thoảng cùng mùi hương bạc hà nhè nhẹ trên người anh, cảm nhận được hơi thở của anh phả ra bên má cô…
Hai cánh tay anh chầm chậm hạ xuống từ phía sau lưng cô, đặt lên phần eo thon nhỏ, trái tim cô đập rộn ràng, nóng rực, căng thẳng và nhói đau giống ý như trong ký ức.
Cuối cùng, cơ thể cô đã hoàn toàn nằm gọn trong vòng tay anh, vẫn ấm áp như xưa. Cô đưa tay ôm lấy cổ anh, vùi sâu khuôn mặt vào lồng ngực anh, tham lam hít hà mùi hương trên cơ thể anh.
Hai cơ thể nép sát vào nhau một cách tự nhiên, mỗi điểm lồi trên cơ thể đều khít chặt với nhau, dường như vong tay ôm của anh được sinh ra là để dành cho cô vậy.
“Đây là lần cuối cùng.” Anh thì thầm bên tai cô.
Cô khe khẽ gật đầu trong vòng tay anh, không dám mê đắm hơn nữa, sợ bản thân mình không thể dứt ra được, vậy là, cô nới lỏng cánh tay đang ôm trên cổ anh, khe khẽ đẩy ngực anh ra.
Nhưng bàn tay anh đặt trên eo cô bỗng nhiên níu chặt hơn, đến nỗi phần mềm mại trên ngực cô nhói đau.
Nước mắt rớt trên lồng ngực anh. Cô nhón gót chân, lại vòng tay ôm lấy cổ anh, dùng hết toàn bộ sức lực…
Trong hành lang tối tăm đầy mùi ẩm mốc, họ ôm nhau thật chặt một lần cuối cùng, không cần nghĩ xem thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ muốn cảm nhận thêm một chút nhịp tim của đối phương.
Trác Siêu Việt, Trác Siêu Việt…
Cô thầm gọi tên anh trong lòng: Cảm ơn!
Cho dù mãi mãi sẽ không thể gặp lại nhau, cô cũng sẽ nhớ mãi vòng tay ấm áp này để sống tiếp.
Trác Siêu Việt đ