XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.

i rồi, lần gặp lại này còn ngắn ngủi hơn cả lần đầu tiên, Mộc Mộc còn chưa kịp tiếp nhận sự thật này, anh dã lại bước ra khỏi cuộc đời cô.
Cô đờ đẫn ngồi trên giường suốt cả buổi chiều, nước mắt đã cạn khô, đôi mắt khô rất khó chịu, biết rõ rằng nếu khóc được sẽ thoải mái hơn, nhưng một giọt nước mắt cũng không thể trào ra.
Tiếng chuông điện thoại cố định trong nhà vang lên, không ai khác có thể gọi điện cho cô, cô vùi khuôn mặt vào mười đầu ngón tay.
Giọng nói nhẹ nhàng, liến thoắng của Kiều Nghi Kiệt vọng tới: “Vụ án này cuối cùng đã kết thúc rồi, ôi, suýt nữa thì lấy mất cả mạng của anh. Em đoán xem anh thua hay thắng nào?”
Dựa vào giọng nói đầy hưng phấn của anh, cô hoàn toàn không cần phải suy đoán.
Anh tiếp tục nói: “… Đương nhiên là thắng rồi, chúc mừng bạn trai ưu tú của em đi, lát nữa anh sẽ tới nhà tìm em… Được, cứ quyết định thế nhé, hẹn sáu giờ tối!”
Trái tim vốn đang chết lặng, khi nghe thấy giọng nói của Kiều Nghi Kiệt, nhớ tới ân tình không biết lấy gì để báo đáp của anh, Mộc Mộc bỗng nhiên có một ý định táo bạo, cầm lấy điện thoại, nhanh chóng bấm chữ: “Anh thực sự muốn ở bên em? Được, anh hãy đến đi, thứ gì em cũng cho anh hết…”
Chỉ cần ngón tay bấm một nút, tin nhắn đã có thể gửi đi. Cô cố gắng thuyết phục bản thân: Hãy yên phận đi, cam chịu đi, sau này mãi mãi không nên có những giấc mơ ngu xuẩn đáng buồn như vậy nữa, hãy sống một cuộc sống bình thường.
Mười phút trôi qua, một giờ đồng hồ trôi qua, tin nhắn cuối cùng cũng được gửi đi.
“Luật sư Kiều, rất xin lỗi, nhóm nhạc của bọn em tối nay lại có lịch biểu diễn.”






Rạng sáng, bầu trời vẫn một màu trắng ởn như bụng cá.
Lại bận rộn suốt cả một buổi tối, Mộc Mộc lim dim đôi mắt, vác mớ tóc rối bù trên đầu, mơ mơ màng màng đi về nhà, giờ đây, mọi nỗi đau khổi đều được cô ném lên chín tầng mây, chỉ muốn vùi đầu vào đống chăn trên giường, đi tìm ông Chu Công để nói chuyện phiếm.
Khó khăn lắm mới về được đến cửa nhà, Mộc Mộc ngáp một cái, mở khóa cửa, chuẩn bị sức lực để đẩy cánh cửa sắt với những chấn song sắt nặng nề.
Một bóng người cao lớn thẳng tắp bỗng xuất hiện từ phía sau lưng, cô sợ đến nỗi hét lên không thành tiếng.
“Ngày nào em cũng về nhà vào giờ này sao?” Giọng nói điềm đạm, như một lời thăm hỏi xúc động nhất trong giấc mơ.
Trác Siêu Việt che miệng hắng giọng, nói: “Thu dọn đồ đạc đi, anh giúp em chuyển nhà.”
“Hả? Nhà em còn mấy ngày nữa mới đến hạn mà.”
“Chỗ này không thể ở được. Anh đã giúp em tìm thấy một nới rất tốt, ăn ở đều miễn phí, nhưng phải đến tháng Chín mới có thể dọn vào được.”
Thời buổi này mà còn có chỗ ăn ở miễn phí ư? Mộc Mộc lộ rõ vẻ khó hiểu. “Chỗ nào vậy?”
“Chỗ mà em muốn tới nhất, đợi đến khi sắp xếp ổn thỏa, anh sẽ đưa em đi xem. Anh trai anh nói, thời gian này, em hãy đến ở tạm trong căn hộ của anh ấy, dù sao anh ấy cũng không ở nhà, phòng vẫn để không đó thôi.”
“Hả?”
Chắc là vì tối qua không được ngủ, Mộc Mộc sững sờ hồi lâu mới tiêu hóa được ý mà anh muốn nói. Trác Siêu Việt để cô đến ở nhà của anh, không , là ở tầng trên nhà của anh.
“Không cần đâu.” Mộc Mộc kiên quyết từ chối.
“Anh đã nhận lời với anh ấy sẽ chăm sóc cho em, anh bắt buộc phải chăm sóc em chu đáo.” Giọng điệu của anh gia trưởng tới nỗi không cho phép người ta từ chối. “Thu dọn đồ đạc đi.”
“Nhưng…”
“Không nhưng nhị gì cả, em yên tâm, trước khi hai người chia tay, anh sẽ tôn kính em giống như tôn kính thánh mẫu Maria vậy.”
Vậy sau khi chia tay thì sao? Cô muons hỏi, song lại không dám hỏi.
Nhưng anh dường như không chỉ biết đọc khẩu hình, mà còn hiểu được cả suy nghĩ của người khác, “Sau khi hai người chia tay, anh sẽ không gặp em nữa.”
Trong lúc Mộc Mộc đang suy nghĩ xem phải từ chối như thế nào, Trác Siêu Việt rảnh rang không có việc gì làm liền đi đi lại lại trong phòng, ngắm nhìn bức ảnh gia đình đã ố vàn nơi đầu giường của cô, cầm bông hoa hồng trắng được gấp từ chiếc khăn tay lên, vuốt ve, lại để ý tới chiếc điện thoại cố định trong nhà cô…
Khi ngón tay anh ấn vào phím ghi âm các cuộc gọi, trong đầu Mộc Mộc như có một tiếng nổ, muốn lao tới ngăn lại, nhưng không còn kịp nữa.
Giọng nói nhẹ nhàng liến thoắng của Kiều Nghi Kiệt vang vọng trong căn phòng chật hẹp.
“Vụ án này cuối cùng đã kết thúc rồi, ôi, suýt nữa thì lấy mất cả mạng của anh. Em đoán xem anh thua hay thắng nào?... Đương nhiên là thắng rồi, chúc mừng bạn trai ưu tú của em đi, lát nữa anh sẽ tới nhà tìm em… Được, cứ quyết định thế nhé, hẹn sáu giờ tối!”
“Em yêu, ngủ dậy chưa? Sao không trả lời tin nhắn của anh, vẫn đang giận phải không? Anh xin hứa với em, lần sau tuyệt đối sẽ không để em xem những bộ phim mang tính khêu gợi như vậy với anh nữa.”
“Là anh, bạn trai của em đây, mau dậy đi, trang điểm đẹp một chút, nửa tiếng nữa anh sẽ tới. À… Không cần chuẩn bị bữa trưa đâu nhé, anh đã mua món bánh pizza mà em thích ăn nhất rồi.”
Trong lúc Trác Siêu Việt lắng nghe các cuộc điện thoại gọi đến, khuôn mặt khôi ngô tu