Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.

tình nhue vậy vừa hay trùng hợp với anh trong tưởng tượng của cô, cô giống như người được thứ mà mình mong muốn nhất, vì vậy mới phạm phỉa sai lầm căn bản như thế, đẩy Trác Siêu Nhiên vào vòng tình cảm rối rứm cắt không đứt, gỡ không ra này.
Anh lạnh lung động đậy khóe môi, biểu hiện cứng nhắc mà thâm trầm. “Mọi chuyện đều đã qua rồi, truy cứu xem ai đúng ai sai cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, dù sao em cũng đã thành đôi với anh trai của anh, chi bằng đâm lao thì hãy theo lao đi.”
“Nhưng, em và anh…”
“Chúng ta?” Trác Siêu Việt quay mặt về phía thành phố phồn hoa náo nhiệt ngoài cửa sổ. “Nếu hôm qua không nhìn thấy em nằm trên… sofa, anh đã quên mất rừng… rất nhiều năm trước, vào một buổi tói, anh đã từng làm một chuyện hoang đường.”
Hoang đường? Một đêm kỳ diệu nhất, cảm xúc nhất, si mê vương vấn nhất trong tâm trí cô, theo cách nói của anh, chỉ là một đêm hoang đường.
Cô gắng hết sức để gật đầu. trong chốc lát, cả thế giới như chìm trong những ngày đông giá rét, không khí buốt lạnh như kim châm, ngay cả những giọt nước mắt rớt xuống cũng như những giọt băng.
Cô không nhìn thấy những móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay của Trác Siêu Việt…
Cô càng không biết rằng, khi cô uống say ngã vào vòng tay của Trác Siêu Nhiên, Trác Siêu Việt đã nằm dài trên chiếc ghế dựa ngoài ban công phòng ngủ, nhìn đăm đăm vào màn đêm trong thành phố, hút thuốc suốt cả một đêm.






Người mà anh tìm kiếm suốt bốn năm đang ở trên tầng, Trác Siêu Việt thật sự muốn xem họ đang làm gì, liệu có tiếp tục màn kịch bị anh làm gián đoạn khi nãy?
Nhưng anh không biết có nên đi lên trên đó hay không?
Anh rít một hơi thuốc thật sâu, chất nicotine dần dần lan tỏa trong buồng phổi, làm giảm cơn đau trong lồng ngực. Anh nhắm mắt lại, nhớ tới đêm mưa đó- nhưng không phải là cái đêm mưa to gió lớn cuối cùng ấy.
Hôm đó, trời lắc rắc mưa bụi, anh chuẩn bị lái xe về nhà, tình cờ nhìn thấy ở góc khuất tối tăm nhất phía sau quán rượu có một cô bé mặc chiếc váy ngắn hở vai, dựa lưng vào bức tường đầy rêu xanh ẩm ướt. cô bé chắc chắn đã đứng đó rất lâu, quần áo trên người đều ướt cả, những giọt nước cứ lăn dọc theo cơ thể cô, lướt qua khuôn mặt mịn màng, bờ vai mềm mại, cánh tay gầy mảnh và cặp đùi tròn nhẵn.
Trong con mắt của một người đàn ông bình thường, vẻ đẹp đó… không chỉ là mê hoặc.
Cô rất đẹp, những đường cong mềm mại cứ thoắt ần thoắt hiện trong mưa gió, dưới sự phản chiếu của ánh đèn, phiêu diêu bất định, khiến người ta không có cách nào níu giữ.
Cho dù đang ôm chặt cô tỏng vòng tay, anh vẫn hiểu rõ rằng, cô không thuộc về anh, anh không thể giữ được cô.
Biết rõ giữa họ không có ngày mai, biết rõ cô gái không chịu tiết lộ danh tính này chỉ muốn có chuyện tình một đêm.
Rốt cuộc, anh vẫn không nhẫn nhịn được…
Cuối cùng, anh vẫn xót xa vì cô…
Thôi được, anh thừa nhận lập trường của mình không kiên định, cuối cùng vẫn nằm đè lên cơ thể không một mảnh vải che thân của cô. Mặc dù cô hơi gầy, cơ thể vẫn chưa phát triển hoàn thiện, nhưng đường con tuyệt mỹ của bộ ngực, vòng eo nhỏ xinh, sự căng chật quá mức bình thường giữa hai bắp đùi, còn cả sự run rẩy đầy mẫn cảm của cô thật khiến cho người ta không thể nào quên được.
Anh vuốt ve, mơn trớn, ôm hôn cô một cách tùy tiện, thậm chí còn chiếm đoạt và tung hoành cuồng bạo. cô, một cô gái non nớt, từ đầu tới cuối chỉ sợ sệt nhìn anh, ánh mắt ngọt ngào, tràn ngập ái mộ…
Hoặc cũng có thể vì không nói được, ánh mắt cô lúc nào cũng như đang ẩn giấu hàng nghìn hàng vạn lời muốn nói, khiến người ta luôn muốn đọc được.
Nếu như có thể, Trác Siêu Việt rất muốn hỏi xem cô đã trải qua những gì, tại sao khuôn mặt lại trắng bệch không còn giọt máu, đôi môi cô in hằn những dấu răng, trong đôi mắt xinh đẹp của cô sao lại có nỗi lo sợ và u buồn sâu sắc như vậy?
Khi cười, nỗi u buồn đó cũng không tan biến. còn nữa, cả mẩu tin nhắn khiến đôi mắt cô đong đầy nỗi hoảng sợ và tuyệt vọng mà anh đã đọc được: “Tất cả đều đã được chuẩn bị xong, tám giờ sáng mai, hãy đến văn phòng của tôi.”
Đây là giọng điệu của một người đàn ông, anh ta bảo cô đến đó làm gì?
Anh muốn giúp cô, anh tự nhận thấy mình có đủ khả năng để giúp cô, nhưng cô không chịu nói bất cứ điều gì, ngay cả tên gọi cũng không chịu cho anh biết.
Khi cánh tay bất lực của cô ôm ghì lấy anh, anh cảm nhận được rất rõ nỗi bi thương và van xin của cô, dường như cô đã gặp phải một nỗi phiền phức rất lớn, mong mỏi tìm được một người có thể cứu cô.
Anh rất muốn hỏi xem: “Có phải anh ta muốn em trở thành người tình của anh ta?” Đây là đáp án mà anh cho rằng có khả năng đúng nhất.
Anh không hỏi, vì biết cô sẽ không nói, cô gái có vận mệnh trắc trở này có một sự kiên định khác thường, cô đã quyết định ra đi, cô không cần sự ấm áp và che chở của anh, một mình cô có thể gánh chịu. điều duy nhất mà cô muốn anh làm, đó là… chiếm đoạt cô một cách cuồng dại.
Lần đầu tiên trong đời anh phải đau lòng vì một người con gái, đến nỗi không thể nào hít