Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

n nhau mới ăn loại kem này, nhưng mình đã không từ chối. Sau đó, anh hỏi mình, có muốn ăn Häagen-Dazs cả đời không?
Mình giả vờ như không biết, chỉ nói kem á, trời nóng tất nhiên là muốn ăn rồi.
Anh lại hỏi, vậy em có biết hoa hồng nghĩa là gì không?
Mình nói, là một loài hoa.
Anh nói hoa hồng trong kem, chính là Häagen-Dazs.
Rời xa thành phố nhỏ rồi, mình mới phát hiện, con người là nhiều kiểu tâm hồn trên thế giới, không phải là mình rời xa miền bắc, là mình rời xa chính mình trong quá khứ.
Mình thay đổi đến mức ngay cả chính mình cũng thấy xa lạ, tất nhiên cũng khiến anh xa lạ. Chỉ khi viết thư cho anh, mình mới được trở về là chính mình của trước kia. Cái tôi nào mới thực sự là của chính mình? Cái tôi nào là cái tôi giả tạo?
Một người đang từ biệt với quá khứ của anh, có phải cũng có nghĩa là anh bắt đầu trưởng thành rồi không? Có phải cũng có nghĩa là anh bắt đầu thay đổi những tháng ngày trẻ trung, đi về nơi có sự chín chắn?
Nếu như thay đổi và từ biệt lại là đau khổ và tàn nhẫn đến thế, thì mình thà không cần.Bởi vì, thiên thần cũng có lúc đau lòng.
Tiểu Khê thường chê cười mình, nói mình là thiên hạ đệ nhất ngốc.
Cậu ấy nói không sai chút nào. Mình ngốc thật!
Đối với em, cái thứ tình cảm ấy với anh, trong đời cũng chỉ có một lần. Vừa nghĩ đến cả đời này không còn được tiếp tục yêu anh nữa, em chỉ muốn khóc. Mà anh biết đấy, trước kia em không thích khóc. Kể từ cấp hai quen anh tới giờ, kể từ lúc chúng mình bất giác dùng sự động viên cổ vũ lẫn nhau để chiến thắng khó khăn tới giờ, kể từ lúc ở trước cửa trung tâm chiếu phim, anh đuổi theo bà lão để mua cho em Häagen-Dazs tới giờ, kể từ lúc chúng ta cùng nhau cười hoặc khóc để đi qua những ngày tháng khó khăn tới giờ, em cảm thấy em đã có quá nhiều rồi.
Em không nên đòi hỏi thêm ở anh cái gì nữa. Có thể cùng anh đi qua bao nhiêu ngày tháng như thế với em đã là đủ rồi.
Chỉ là từ nay về sau, hễ cứ nghĩ đến không thể vì anh, dù chỉ sẻ chia một chút chuyện nhỏ nhặt, em lại thấy đau lòng.
Mùa hạ mang theo hơi nước biển lại một lần nữa dâng lên ngập tràn. Hằng năm đều có sinh viên năm thứ tư mang theo đau thương để từ biệt, mỗi năm đều có một tốp sinh viên năm thứ nhất mang theo những con mắt hiếu kỳ để nhập trường.
Dòng chảy của số phận luôn qua lại như vậy, nước chảy không ngừng.
Thỉnh thoảng mình cũng ngồi dưới gốc cây, nhìn về phía bầu trời xa xăm, nhớ đến những anh chị khóa trên đã xa cách ngàn trùng, nhớ đến những ngày còn ở cùng họ.
Năm tháng trôi qua như nước chảy, chúng ta rồi cũng phải trưởng thành. Ôm anh để từ biệt, giấu đi trái tim tan nát, nụ cười tắt lịm.






Chuyện ngoài lề của Tần Ca
Tần Ca lặng lẽ đứng trong góc khuất, nhìn theo bóng dáng bị hoàng hôn kéo dài của Đường Lý Dục và Hứa An Ly tựa lưng vào nhau, nghiêng nghiêng in trên mặt đường, họ đang tranh nhau một bông hoa, nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt rất hiểu nhau, không cần ngôn ngữ.
Anh ngẩn người ra nhìn theo họ. Mười ngón tay nắm chặt. Đó là một cảm giác vừa đau vừa chua xót, bỗng nhiên bị dồn nén đến không thể thở nổi.
Mỗi lúc như vậy, anh sẽ vỗ vỗ vào đầu tự bảo mình đừng suy nghĩ lung tung, suy tính hơn thiệt!
An Ly!
Cô ấy ngại ngùng đến đỏ bừng mặt, lắp bắp nói: “Anh muốn chết à, đừng có tưởng bở nhé! Sau đó đưa nắm đấm mềm mại đấm mình, mình vừa chống đỡ, vừa tháo chạy nhưng vẫn bị cô ấy túm lại.”
“Đường Lý Dục…” Cô ấy kéo tay mình, khẽ gọi.
Mình nhìn cô ấy.
“Quen anh thật tốt.”
“Anh cũng vậy.”
“Chúng ta sẽ mãi mãi không rời xa được không? Giống như bây giờ vậy.”
“Được.”
“Nhưng sang năm anh phải đi học đại học rồi.” Cô buồn bã nói.
“Người rời xa rồi, nhưng không có nghĩa là trái tim chúng ta rời xa.”
“Dục, đợi em lớn lên được không?”
“Được, anh sẽ đợi em lớn lên.”
Mình biết, trái tim cô ấy là tất cả sự chờ đợi, giống như mình cũng đang chờ đợi vậy.
Chúng ta cùng nhau chờ đợi hình dáng chúng ta khi lớn lên.
Góc đường vọng lại tiếng hát của La Đại Nhược:
Đôi mắt đen tròn của chú chim và gưong mặt mỉm cười của em
Làm thế nào cũng không thể quên sự thay đổi dung nhan của em
Quãng thời gian trong quá khứ trôi đi một cách nhẹ nhàng
Khi quay đầu nhìn lại đã là dĩ vãng xa xôi.